Chương 20: Là biển cả

Lòng Đường Nguyệt đầy mong chờ.

Là một cô gái lớn lên ở nơi phố thị đông đúc, cô chưa bao giờ tận mắt ngắm biển rộng, những cảnh sắc hùng vĩ mênh mông ấy chỉ có trong TV và trong giấc mơ của cô thôi.

Cô đến thủy cung cũng vì muốn ngắm chút cảnh đẹp tương tự như thế.

Chẳng có lý do gì để ngần ngại, cô lập tức đồng ý với lời mời của Hướng Cẩn, tiện thể từ bỏ cả công việc tồi tệ hành hạ bản thân kia.

Khi Đường Nguyệt nộp đơn từ chức, quản lý trực tiếp nhìn cô với vẻ mặt sững sờ, chỉ thiếu mỗi việc mắng cô một câu "cái đồ không biết điều".

"Cô có chắc là muốn từ chức không? Công ty của bọn tôi không chấp nhận nhân viên đi rồi quay lại đâu nhé."

Cô mỉm cười đáp: "Tôi chắc chắn."

Chuyện quản lý nghĩ ra sao đã không còn liên quan gì đến cô. Lúc trước cô cứ làm công việc mình không thích, còn thức khuya tăng ca, mãi đến tận khi từ bỏ nó rồi, cuối cùng cô mới có thể ngủ ngon, dần hồi phục tinh thần.

Khi khởi hành, hai người không mang nhiều hành lý theo cho lắm. Lúc ra khỏi sân bay, Hướng Cẩn bắt một chiếc taxi.

Làn gió lùa vào từ ngoài cửa sổ đưa cảm giác mát lành đến bên Đường Nguyệt, cô thoải mái tận hưởng cho đến lúc thấy được một dải màu xanh lam.

Đôi mắt cô mở to ngay tức khắc.

Là biển cả!

Có tiếng gió vù vù bên tai, dải màu lam trước mắt dần phóng to ra. bầu trời bao la không bờ bến, nối liền với mặt biển mênh mông vô tận. Những đám mây trắng dày đặc cuộn tròn tựa sóng lớn, hòa nhịp cùng tiếng sóng đập vào bãi đá ngầm.

Chiếc xe của bọn họ lướt nhanh trên con đường lớn sát bờ biển, rồi dừng lại trước một căn nhà màu trắng. Nền đá cẩm thạch phủ thảm sáng màu, đèn chùm hình cành cây uốn lượn buông xuống, những khối thủy tinh lấp lánh dưới ánh mặt trời chẳng kém gì kim cương.

Bóng dáng của hai người in rõ trên chiếc cửa sổ sát đất rộng lớn. Đứng ở đây có thể thấy được biển cả, thậm chí Đường Nguyệt còn ngửi thấy hương vị mằn mặn của gió biển.

Nơi nghỉ chân mà Hướng Cẩn tìm rất hợp ý cô, cô chỉ về một hướng ngoài cửa sổ: "Đó là cảng hả anh?"

"Ừ." Hướng Cẩn nhìn về phía nọ, chầm chậm vén mái tóc dài của cô ra sau tai, vậy mới có thể khẽ hôn lên tai cô.

"Ở đó có tuyến du thuyền tham quan ngắn ngày dành cho du khách, nếu em muốn, nghỉ ngơi xong anh sẽ dẫn em đi."

Đường Nguyệt mừng rỡ gật đầu.

Sang hôm sau, hai người chuẩn bị đồ đạc. Nhưng khi sắp xuất phát thì Hướng Cẩn lại bị thông báo phải tham gia một cuộc họp online đột xuất.

Coi bộ kế hoạch đi chơi hôm nay toang rồi.

Đường Nguyệt định thay quần áo ra, Hướng Cẩn lại ngăn cô: "Anh đã hứa là hôm nay sẽ dẫn em đi du thuyền rồi."

"Nhưng..."

Hướng Cẩn xoa mái tóc mềm mại của cô: "Anh sẽ gắng họp nhanh cho xong, em đến cảng chờ anh trước nhé."

"Thế thì gấp gáp lắm, hay là lần sau đi cũng được, em không sốt ruột đâu."

"Ngoan nào, chắc chắn anh sẽ đến đúng giờ." Hướng Cẩn cười khẽ: "Anh sẽ tìm em."

Đường Nguyệt ngơ ngác nhìn anh rồi gật đầu.....

Vài chú bồ câu xám chợt lướt qua bầu trời xanh, có rất nhiều du khách đi dạo bên bờ biển, cứ đi vài bước là sẽ gặp một cặp tình nhân. Sóng biển vỗ vào đá, nổ tung thành những bọt nước trắng xóa trước mắt cô.

Đến lúc đi bộ vào cảng thì sóng biển lại dịu đi nhiều, có xu thế gần như phẳng lặng. Những chiếc du thuyền nhỏ đang neo ở cảng theo thứ tự.

Chuyến du thuyền kế tiếp sẽ khởi hành sau nửa tiếng. Đường Nguyệt nắm chặt chiếc vé, cô không lên thuyền chờ trước mà chỉ đứng dưới cảng, dõi mắt nhìn về phía xa xăm, như hy vọng chỉ trong chớp mắt, bóng dáng Hướng Cẩn sẽ xuất hiện ở đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!