Đêm nay trời không trăng, ánh đèn neon nhân tạo vẫn tỏa ánh sáng rực rỡ muôn màu như thường ngày, che khuất chút ánh sao nhạt nhòa nhỏ bé nơi bầu trời.
Chiếc ô tô màu xám bạc len lỏi ngang dọc trên những tuyến đường, cảnh vật ngoài cửa sổ cứ vụt qua, chẳng mấy chốc mà đã bị bỏ lại phía sau. Đường Nguyệt ngồi ở ghế sau, hạ cửa kính xe xuống một chút để làn gió đêm lành lạnh thổi vào mặt mình.
Vương Giai Tuệ là một cô gái hoạt bát, sau khi lên xe, cô ấy hệt như một chú chim nhỏ vui vẻ, cứ tíu tít kể về những chuyện thú vị xảy ra trong thời gian gần đây.
"Lúc đó, tớ..."
Trước làn gió lùa, Đường Nguyệt muốn tập trung vào những gì Vương Giai Tuệ nói, nhưng bóng hình của Hướng Cẩn cứ hiện lên liên tục trong tâm trí cô. Sau khi về nhà rồi, cô ngồi phịch xuống sofa, không muốn nhúc nhích tẹo nào, hệt như đã bị rút cạn sức lực.
Cô lấy điện thoại di động ra theo thói quen, ấn bừa hết ứng dụng này đến ứng dụng khác để xem nhưng lại cố tình phớt lờ Wechat
- thứ cô thường dùng nhất.
Lúc ở cửa nhà hàng, cô đã từ chối lời Hướng Cẩn ngỏ ý đưa cô về nhà, còn lịch sự khuyên anh quay lại chỗ bạn mình đi. Rồi khi cô đi, thế mà trông anh có vẻ buồn bã.
Đường Nguyệt không hiểu nổi anh nữa, rõ ràng anh mới là người càng lúc càng thờ ơ trong mối quan hệ này mà.
Có tiếng động gì đó ngoài cửa, Đường Nguyệt vểnh tai lên, có thể nghe loáng thoáng vài câu linh tinh như "ở đây", "muốn làm gì đó".
Có lẽ là hàng xóm ở cùng tầng đang cãi nhau thôi, qua một lát là ngừng. Nhưng sự thật lại không giống những gì cô đoán, chẳng những không lắng xuống mà tiếng ồn ngoài cửa còn lớn dần, khiến cô khó lòng phớt lờ được. Ngay khi cô ngồi thẳng dậy, tò mò không biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra ở ngoài, thì cửa nhà cô bị gõ vang.
Thậm chí Đường Nguyệt còn sửng sốt vài giây mới xác nhận người ngoài kia đang gõ cửa nhà mình.
Cô sửng sốt, chưa vội mở cửa ra mà lại tiến sát vào mắt mèo trên cửa, nhìn ra ngoài. Trong giây phút dè dặt liếc nhìn, cô đối diện với gương mặt điển trai của Hướng Cẩn.
Khoan đã, sao anh lại đến đây?
Đường Nguyệt đơ ra, vô thức mím chặt bờ môi, đây là động tác cô thường làm chỉ khi căng thẳng. Trùng hợp là lúc này, Hướng Cẩn nghiêng đầu qua, chẳng biết vô ý hay vô tình, anh nhìn về phía mắt mèo. Trái tim của Đường Nguyệt đập hẫng đi, cô hoảng hốt né sang một bên rồi mới chợt nhận ra, giữa hai người là một cánh cửa, anh không hề nhìn thấy cô.
Nhịp tim dần trở lại bình thường, tay chân cô cũng chẳng còn cứng đờ như lúc nãy. Chỉ trong chốc lát ngắn ngủi này, người đứng bên ngoài lại bắt đầu gõ cửa.
Tiếng gõ "cốc cốc cốc" vọng vào màng tai cô, rõ ràng cô biết người đó là ai nhưng vẫn cất giọng hỏi như càng muốn lừa mình dối người: "Ai đấy?"
Như thể phải hỏi vậy, có thể cô sẽ nhận được một đáp án khác biệt.
Bên ngoài im lặng một lúc, sau đó, giọng nói khàn khàn của Hướng Cẩn vang lên: "Nguyệt Nguyệt, là anh đây."
Lúc ở nhà hàng, Đường Nguyệt còn có thể giữ vẻ bình tĩnh, nhưng bây giờ, thứ kìm nén cảm xúc của cô đã bị lẳng lặng dời đi khiến nỗi buồn cuồn cuộn trỗi dậy, lan tràn khắp mọi ngóc ngách trong người. Giờ phút này, cô chẳng thiết để ý đến điều gì nữa, cũng không muốn dính líu gì đến Hướng Cẩn.
Nhưng giờ Hướng Cẩn đang đứng ngoài cửa nhà cô, cô không tránh né được, mà lúc này còn có tiếng nói của những người khác vang lên.
Không rõ vừa có chuyện gì xảy ra, Đường Nguyệt chần chừ giây lát rồi vẫn mở cửa. Cô chỉ mở he hé, hơn nửa thân người nhỏ bé nép sau cánh cửa.
"Có chuyện gì sao?" Cô nói nhỏ, đưa mắt nhìn chằm chằm bên ngoài.
"Cô Đường à, cô có quen người này không? Anh ta cứ lảng vảng trước cửa nhà cô, tôi đã ra ngoài rồi về nhà nhưng vẫn thấy anh ta đứng ở đây." Người đàn ông vừa lên tiếng là hàng xóm ở cùng tầng với cô, người này mới dọn đến đây chưa lâu, có gặp Đường Nguyệt vài lần, cũng coi như có quen biết: "Tôi hỏi anh ta làm gì thế, anh ta cứ ấp úng mãi, chỉ nói là tới tìm cô mà không gõ cửa.
Tôi thấy lạ nên muốn hỏi thử để tránh hiểu lầm."
Tuy nói là tránh hiểu lầm nhưng khi giải thích, hàng xóm vẫn không quên nhìn chăm chú vào Hướng Cẩn. Ba đời nhà hàng xóm là cảnh sát nên tính cảnh giác đã ăn sâu vào máu.
Hướng Cẩn đứng ngoài cửa từ sớm đến giờ sao?
Ngạc nhiên thì ngạc nhiên, nhưng Đường Nguyệt vẫn thấy hơi giận. Nếu đã đến đây thì sao anh không muốn vào? Trong tích tắc ấy, cô thật sự rất muốn nói "tôi không quen anh ta" rồi đóng sầm cửa lại, nhưng suy nghĩ bồng bột đó vừa lóe lên đã bị cô dập tắt ngay.
Vì hàng xóm sẽ đưa Hướng Cẩn đến đồn cảnh sát thật mất thôi.
"Người quen của tôi đấy." Cô gật đầu, mở cửa ra, sau khi chờ Hướng Cẩn vào nhà, cô còn không quên cảm ơn hàng xóm: "Dù sao cũng cảm ơn anh nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!