Hướng Cẩn đang cầm xiên thịt nướng chín cho vào đĩa ăn trước mặt Đường Nguyệt. Anh lười biếng nhướng mi mắt lên như thể chẳng quan tâm đến những gì người kia vừa nói.
"Đừng nói bừa."
Người kia vội kêu oan: "Thề có trời làm chứng, nếu không tin thì cậu tự xem đi." nói xong, anh ta vội vàng nở nụ cười lấy lòng với Đường Nguyệt: "Nhưng em đừng lo nhé, Hướng Cẩn không phải loại người trăng hoa đâu."
Thật ra, kể từ giây phút cả nhóm ngồi uống thì những cô gái ở các bàn ăn khác đều đã nhìn về phía này hẳn mấy lần, Hướng Cẩn được chú ý nhiều nhất nhưng anh cứ mãi tập trung chăm sóc cho cô gái ngồi cạnh, không thèm liếc mắt nhìn xung quanh. Những ai tinh ý đều đoán được, chắc hẳn cô gái đó là người yêu của anh, nên mới chần chừ chưa tiếp cận.
Nhưng trong số này, vẫn có người rất dũng cảm. Một cô gái tóc xoăn gợn sóng yểu điệu bước tới, dừng ngay trước mặt Hướng Cẩn, chỗ cô ta đứng khá là khéo léo, vừa hay chen vào giữa Hướng Cẩn lẫn Đường Nguyệt.
"Anh đẹp trai à, cho em xin số phone được không?" Giọng nói của cô gái này vừa ngọt ngào vừa êm tai, dù là con gái như Đường Nguyệt cũng vô thức thấy tê dại cả người.
Mà Hướng Cẩn lại lạnh lùng nhìn cô ta: "Không được, xin lỗi."
Vẻ xa cách nơi đáy mắt anh sẽ khiến người bình thường e dè, biết đường bỏ cuộc, nhưng cô gái nọ chẳng sợ tí nào, chẳng những không lùi mà trái lại còn khoát tay lên vai anh, nhếch môi mỉm cười: "Sao vậy chứ? Em chỉ muốn kết bạn thôi à."
Các đồng đội ngồi chung quanh lúng túng nói: "Người đẹp ơi, bọn tôi hiểu ý cô nhưng cậu ấy đã có người yêu rồi."
Đường Nguyệt ngồi cạnh Hướng Cẩn, thấy cô gái kia vờ đui mù có chọn lọc, còn cố ý ôm ý đồ tiếp cận anh, lòng cô cũng giận. Cô giơ tay chắn giữa hai người bọn họ: "Xin lỗi nha, tôi là người yêu của anh ấy đây, anh ấy đã nói không được rồi."
Bấy giờ, cô gái kia mới liếc ánh nhìn soi mói về phía cô, chẳng hề giấu vẻ khinh miệt thoáng qua. Cô ta phớt lờ Đường Nguyệt, chỉ dịu dàng nói với Hướng Cẩn: "Cô ấy hung dữ quá à, anh không dạy lại người của anh hả?"
Cứ nũng nịu dỗi hờn như thể đã quen biết từ lâu.
Hướng Cẩn ngước lên, đôi mắt vốn sáng ngời, giờ lại như viên đá quý lạnh lẽo vô cơ, khiến cô gái thực sự sợ hãi khựng lại một chút, chợt nghe anh cất giọng lạnh nhạt: "Cô ấy không phải là người của tôi."
Cô gái kinh ngạc rồi dần mừng rỡ, nhưng rồi sau đó, tiếng nói hờ hững của Hướng Cẩn vang lên, tuy vậy khi lắng tai chú ý, sẽ phát hiện sự dịu dàng khẽ len lỏi trong đó:
"Nói chính xác hơn, tôi thuộc về cô ấy."
"Giờ thì mời cô lượn nhé, trước khi tôi không còn kiên nhẫn nói chuyện đàng hoàng với cô."
Đứng dưới ánh mắt lạnh lùng chằm chằm này, cô gái cảm thấy trong mắt anh, mình không khác gì một miếng thịt heo. Mặt cắt không còn một giọt máu, cô ta chẳng dám mò về bàn về, chỉ quay đầu chạy mất hút.
Những người còn lại bên bàn ăn đều giơ ngón cái với Hướng Cẩn: "Chuẩn không cần chỉnh luôn."
Lý Tử Ngang nhíu mày, thầm than thở, chấm dứt câu chuyện tại đây.
Vốn là Đường Nguyệt còn đang ghen vì cô gái kia dám bắt chuyện với Hướng Cẩn, ai ngờ cô lại là người phải kinh ngạc khi nghe được câu nói "tôi thuộc về cô ấy". Đến lúc hoàn hồn, cô đã thấy Hướng Cẩn sắp chất đống đồ ngon trong bữa ăn vào đĩa mình cả rồi.
"Không được chơi kiểu đó nhé, tớ mới ăn một cái chân gà kia thôi."
"Biết cậu muốn an ủi bạn gái mình rồi, nhưng cậu cũng nên chừa cho bọn này ăn nữa chứ."
Cô nghe có người làu bàu bất mãn, nhưng chẳng mấy rồi mọi thứ cũng chìm vào tĩnh lặng. Âm thanh bên ngoài rút nhanh như thủy triều, chỉ còn lại tiếng tim mình đập thình thịch.
Cô khẽ đưa mắt sang, nhưng không dám nhìn Hướng Cẩn quá lâu. Khi đối diện với đôi mắt dài hẹp mơ màng của anh, cô chỉ có một cảm giác cả ruột gan như bị nắm chặt.
Đây cũng là cảm giác thích sao?
Đường Nguyệt như mở ra thế giới mới.
Dưới bàn, tay cô và anh lẳng lặng đan vào nhau, sau một lúc lâu mới buông ra. Hai người nhìn nhau, cùng cúi đầu cười.
Một nam sinh ngồi cùng bàn bỗng bàn về chuyện trường lớp mới xảy ra gần đây: "Mấy cậu nghe chưa, khoa Thể dục có một kẻ tên là Tiền Phó bị đuổi học rồi."
Tiền Phó?
Dáng dấp của tên nam sinh từng muốn sàm sỡ Đường Nguyệt hiện lên trong đầu cô, cô vội hỏi: "Sao anh ta bị đuổi vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!