Chương 18: Hotboy đình đám

Giờ thì sự chú ý của Đường Nguyệt lại tập trung vào trận bóng rổ mà Hướng Cẩn vừa nhắc.

Đây là trận giao hữu giữa hai trường đại học hàng đầu, dù chỉ là thi đấu giao hữu nhưng lòng tự tôn của sinh viên hai trường rất cao. Đôi bên đều chú trọng đến kết quả, thế nên từ lâu, kỳ vọng đã được đẩy lên mức tối đa.

Hướng Cẩn là thành viên chủ chốt của đội bóng, cũng là người có màn biểu hiện nổi bật nhất trong những năm gần đây. Như những thành viên năm thứ tư khác, đây cũng là lần cuối cùng anh đại diện cho trường đi thi đấu. Sau khi trận đấu này kết thúc, những sinh viên năm tư như bọn họ sẽ chính thức rời khỏi đội bóng để chuẩn bị cho việc tốt nghiệp và đi làm.

"Trận chiến cuối cùng" đã trở thành điểm nhấn của trận đấu.

"Sân thi đấu được đổi thay phiên hằng năm, năm nay là trường chúng ta." Hướng Cẩn dịu dàng nói: "Anh sẽ giữ lại một chỗ đẹp cho em."

Nói thật là Đường Nguyệt không hề hứng thú gì với thi đấu thể thao, nhưng vì người mình thích, cô vẫn háo hức đến xem.

Vào ngày thi đấu, sân vận động trong trường bọn họ đông nghịt người.

Do bị giáo viên gọi riêng ra để sửa luận văn nên khi Đường Nguyệt đến sân vận động thì trận đấu đã bắt đầu. Dù cách một cánh cửa dày, vẫn có thể nghe rõ tiếng hò hét rõ ràng vang vọng từ bên trong.

Cô vừa đẩy cửa ra là đã suýt bị hất văng bởi tiếng hô hào ồn ào trong sân vận động. Bầu không khí nồng nhiệt và sục sôi ở đây làm một người không thích xem thi đấu như Đường Nguyệt cũng phải than thở.

Chỉ mới nhìn thoáng qua là đã có thể thấy được khán giả ngồi kín cả khu khán đài, Đường Nguyệt cố gắng lách qua bọn họ, tìm chỗ mình ngồi.

Cuộc chiến trên sân bóng rổ đang đến rồi gay cấn. Đường Nguyệt chỉ vừa ngồi xuống cũng là lúc một chàng trai ném thành công quả ba điểm, tiếng reo hò liền nổ tung khắp nơi, âm thanh la hét hào hứng dữ dội oang oang bên tai Đường Nguyệt.

Vì quá bất ngờ, cô chưa kịp chuẩn bị nên hoảng sợ giật bắn lên. Khi nhìn kỹ lại, cô mới nhận ra người vừa ném bóng vào rổ là Lý Tử Ngang, anh ấy cũng nổi tiếng phết.

"Lý Tử Ngang, a a a!"

Các cô gái hét toáng lên, đứng phắt dậy khỏi chỗ ngồi, nhảy dựng lên trong sự phấn khích.

Cô hiểu mà, cô hiểu mà.

Đường Nguyệt xoa xoa tai, lấy điện thoại nhắn tin cho Hướng Cẩn. Bấy giờ, Hướng Cẩn là át chủ bài của đội, còn chưa lên sân đấu. Anh đang ngồi một bên nghe đồng đội phân tích tình thế trên sân.

Chiếc điện thoại anh đang cầm bỗng rung lên mấy lần, anh cúi đầu thấy được tin nhắn bạn gái mình gửi đến: [Em tới rồi này.]

Hướng Cẩn nhếch môi mỉm cười, anh quay đầu lại như có linh cảm. iữa biển người mênh mông, dù anh có biết chỗ Đường Nguyệt ngồi, cũng chưa chắc tìm thấy ngay lập tức, nhưng anh lại làm được.

Ánh mắt anh thật bình thản, nhưng ý cười lấp lánh nơi đáy mắt kia khiến trái tim Đường Nguyệt hẫng đi một nhịp khi vô tình va phải ánh mắt ấy. Cô vội vàng cúi đầu, ngón tay thon dài gõ nhanh trên màn hình.

[Anh đừng nhìn em, theo dõi trận đấu đi kìa.]

Tin nhắn đã được gửi thành công.

Giữa hàng ghế đội bóng ngồi, bóng dáng quen thuộc hơi khựng lại, trong giây phút đọc được tin nhắn, anh quay lại nhìn cô thêm lần nữa.

Rất nhiều ánh mắt chi chít rậm rạp, đan xen như mạng lưới, nhưng chỉ có một ánh mắt trong số đó là đúng. May mắn là anh đã tìm được, hệt như chú cá voi cô độc chỉ phát ra tần số 52Hz giữa đại dương mênh mông, cuối cùng cũng tìm thấy đồng loại của mình.

Nếu biết vậy thì cô đã không nhắn tin cho anh, giờ thì hay rồi, anh còn nhìn cô lâu hơn.

Nơi kia ở trái tim bắt đầu nóng dần, cô nhìn về phía trận đấu hấp dẫn, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, mãi đến tận khi anh quay đầu đi, cô mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

"Hướng Cẩn, em cũng thấy thầy nói đúng, nhỉ?" Huấn luyện viên thấy nụ cười vương vấn nơi khóe môi Hướng Cẩn, cứ tưởng anh hài lòng với chiến thuật mình vừa đưa ra, bèn hỏi ý anh để tìm sự đồng tình.

Hướng Cẩn khẽ gật đầu: "Em nghĩ là chúng ta có thể thử xem sao."

Các thành viên ở cả hai đội bóng đều rất xuất sắc, điểm số giữa đôi bên không chênh lệch quá nhiều, khó mà đoán trước kết quả cuối cùng của trận này.

Đường Nguyệt bị cuốn hút bởi cảm xúc nồng nhiệt của quần chúng xung quanh, cô cũng dần nhập tâm vào trận đấu. Tuy không hiểu vài quy tắc nhưng cô chỉ cần chăm chú vào quả bóng rổ, xem cuối cùng nó lọt vào rổ đội nào là được.

Sau giây phút nghỉ ngơi ngắn giữa hiệp, khi tiếng còi tuýt vang, trận đấu lại bắt đầu, Hướng Cẩn cũng sát cánh cùng đội nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!