Chương 16: Đi gặp mẹ anh

Khi vừa đến Giang Thành để đi học, Đường Nguyệt vẫn chưa quen với hoàn cảnh mới, cô thường hay nhớ về mọi thứ ở quê nhà.

Quê cô là một thành phố nhỏ, dân cư đông đúc và có thứ hạng thấp trong bảng xếp hạng các đô thị. Mùa hè ẩm ướt, nóng bức, mùa đông thì buốt giá lạnh lẽo, tưởng chừng như suốt cuộc đời những người sống ở nơi ấy chỉ nhìn thấy bằng ấy mà thôi.

Lúc đi học, Đường Nguyệt đã thầm hứa hẹn, sau này khi thi đại học, chắc chắn cô sẽ chọn một thành phố phồn hoa hiện đại, cách xa quê mình. Nhưng rồi khi đỗ đại học, cô lại luyến tiếc, thế là trong năm đầu tiên đến Giang Thành, cô thường hay nằm mơ, mơ thấy khoảng thời gian trước đây khi mình còn ở nhà.

Mỗi lần tan học, cô phải đi qua những bậc thang đá thật dài, băng qua những dãy nhà chung cư cũ kỹ. Chẳng rõ nhà ai đã mở radio, giọng nữ the thé khẽ vang ngân nga từ cửa sổ, ánh chiều tà chiếu xuống mặt đất, phủ một lớp màu vàng ấm áp.

Chuyện đầu tiên sau khi cô về nhà là lấy một lon coca ra khỏi tủ lạnh, vừa bật nắp lon, bọt khí trào lên xì xì, cô nốc một ngụm dài rồi ợ một cái đầy sảng khoái.

Sau khi về phòng ngủ, Đường Nguyệt ném cặp lên giường, thò tay mò mẫm dưới gối nằm. Cô phát hiện quyển tạp chí ngôn tình mình từng giấy ở đây vẫn còn nguyên đó, không bị phát hiện, bèn thầm thở phào.

Qua một lúc, hương vị thức ăn lan tỏa khắp nhà, người nhà cất cao giọng í ới, gọi cô xuống ăn cơm.

Kênh TV được chuyển sang Đài 1. Đường Nguyệt ngồi bên bàn ăn, vừa ăn vừa liếc mắt nhìn chương trình thời sự, nữ MC xinh đẹp đoan trang khiến cô ăn thêm một bát cơm nữa.

Những ngày tháng cứ trôi qua như thế, cuộc sống lặp đi lặp lại nhiều lần này lại thật sự dần cách xa cô.

Đôi khi, cô nằm mơ thấy mình đang ngồi đọc tiểu thuyết trong phòng máy lạnh, vẫn đang do dự giữa nam chính và nam phụ. Nhiều lúc, bỗng dưng hình ảnh chuyển đến thời cấp ba, cô đang trò chuyện vui vẻ với bạn cùng bàn về những việc thú vị xảy ra trong ngày nghỉ. Cây long não ngoài cửa sổ đong đưa trong gió, bóng nắng cũng lắc lư theo.

Dần dà, Đường Nguyệt đã quen, cô quen với tiếng địa Phương Giang Thành, với thời tiết và thức ăn, cũng dần trở nên độc lập hơn. Hiếm khi cô nằm mơ thấy những giấc mơ trong quá khứ, dù có mơ thì nội dung giấc mơ cũng vẫn như cũ.

Còn có thêm một người xuất hiện trong mơ.

Ở con phố Giang Thành, dưới ánh nắng dịu dàng, cô bước chậm lại, chàng trai đi phía trước quay đầu chờ cô và nở nụ cười ấm áp.

Anh khẽ gọi cô: "Nguyệt Nguyệt..."

Tiếng nói trầm thấp nhẹ nhàng thổi vào tai cô, Đường Nguyệt mơ hồ sực tỉnh giữa cơn mộng mị, thoáng chốc, cô không phân biệt được rốt cuộc tiếng nói ấy là thật hay ảo giác. Cô gắng sức nhướng mi mắt nặng nề lên: "Hướng Cẩn..."

"Anh đây." Có người đáp lời cô.

Ý thức mông lung như sương mù dần trở nên tỉnh táo, Đường Nguyệt ngồi thẳng lưng, trên tay có một vệt đỏ vì tì lên bàn nhưng cô không để ý.

Phải rồi, cô đang ở thư viện nhưng cô đã ngủ từ lúc nào vậy?

Hướng Cẩn cầm tờ giấy cô đặt trên bàn, làn gió lùa qua cửa sổ, khiến tờ giấy bay phần phật. Nhìn nét chữ quen thuộc trên giấy, anh khẽ nhướng mày.

"Xin lỗi vì đã làm phiền anh, nhưng giờ em đã học năm thứ tư rồi, em cảm thấy mình phải tỏ lòng với anh. Dù anh không chấp nhận nhưng em cũng đã mãn nguyện, ít nhất là không thấy tiếc nuối trong việc này. Em thích anh..."

Hướng Cẩn dừng lại trong chốc lát, mỉm cười nhìn cô: "Là thư tình đấy."

Bấy giờ, chỉ còn ít ỏi vài người trong thư viện, những chiếc ghế xung quanh Đường Nguyệt đều trống không. Khi Hướng Cẩn đọc những dòng chữ trên giấy bằng chất giọng trầm thấp ấm áp kia, cô xấu hổ đến độ muốn tìm cái lỗ nẻ chui vào.

Đây là thư tình do chính tay cô viết, nhưng tên người nhận lại không phải anh. Rõ ràng anh chẳng nói gì thêm nhưng Đường Nguyệt biết anh đang nhìn mình với ánh mắt rất sâu sắc.

Trong giây phút lúng túng, cô giải thích: "Nó là thư tình em viết hộ bạn cùng phòng thôi, em vẫn chưa viết xong..."

Bạn cùng phòng của cô yêu thầm một anh chàng suốt hai năm, gần đây cô ấy mới quyết định hành động, những thành viên còn lại trong phòng ký túc xá đều cổ vũ cô ấy, còn gợi ý giúp đỡ.

"Hóa ra là thế." Nhìn Hướng Cẩn không hề nghi ngờ gì, điều anh chú ý là...

"Em còn chưa viết thư tình cho anh nữa."

"Chẳng phải chúng ta đã hẹn hò rồi sao?" Cô muốn giật lá thư lại nhưng Hướng Cẩn cầm rất chặt, nụ cười vẫn treo trên môi anh như cũ.

"Thôi được rồi, sau này em sẽ viết cho anh một bức." Đường Nguyệt bất đắc dĩ đáp.

Không ngoài dự đoán, nghe thấy lời cô nói, Hướng Cẩn thả lỏng tay để Đường Nguyệt lấy bức thư tình đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!