Chương 15: Anh thật sự rất thích em

Trong khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, có ai đó khẽ bật cười.

Hướng Cẩn cúi đầu, bắt gặp đôi môi hé mở của cô gái.

Cảm giác mềm mại trên bờ môi khiến con ngươi của Đường Nguyệt vô thức mở to, rượu vừa uống như hóa thành ngọn lửa hừng hực, thiêu đốt cả thân thể Đường Nguyệt. Đầu óc vốn còn tỉnh táo đôi chút, nay đã hoàn toàn ngất ngây, như có khẩu súng kề sát vào lồng ngực, khẽ bóp cò nã đạn.

Chỉ trong chớp mắt là đã nổ tung thành pháo hoa tưng bừng.

Đôi mắt Hướng Cẩn sâu thẳm như đầm lầy khiến người ta dễ dàng chìm đắm. Trong anh, cái cảm giác đau đớn khi lật lại quá khứ phủ bụi như đan xen vào khát vọng với Đường Nguyệt, khát vọng càng nhiều thì đau đớn càng nhạt nhòa, dần yếu đi để cảm xúc kia thế chỗ.

Giọng nam trầm thấp dịu dàng mơ hồ vang lên giữa đôi môi hai người.

"Để anh trao cho em nụ hôn sâu kiểu Pháp mà em muốn."

"... Ưm?"

Chẳng chờ Đường Nguyệt đáp lại, anh đã hôn lấy cô lần nữa, bàn tay rộng rãi ấn vào sau gáy rồi kéo cô lại gần, ép cô ngẩng đầu chào đón anh, chấp nhận anh.

Vừa rồi cả hai đều uống rượu, vị rượu ngọt ngào say nồng lan tỏa trong khoang miệng, khơi gợi lại vị giác. Cảm giác vừa ôn hòa lại vừa xen lẫn chút bá đạo chạy dọc từ lưỡi đến tận đỉnh đầu.

Đến khi Đường Nguyệt được buông ra, cô giật mình thở hổn hển, mặt đỏ bừng như trái cà chua chín. Cơ thể cô cứng đờ, trông còn chưa hoàn hồn khỏi nụ hôn nồng nàn kia. Mãi đến khi Hướng Cẩn đưa tay nhẹ nhàng lau vệt ướt còn lại trên môi cô.

Thời gian như ngừng trôi vào khoảnh khắc ấy.

Khi Đường Nguyệt tỉnh dậy khỏi cơn mộng mị, đập vào mắt cô là trần nhà xa lạ. Trong phòng thoang thoảng mùi hương tinh dầu, mát lạnh như băng tuyết. Cô từ từ ngồi dậy, đầu hơi đau vì dư âm của cơn say.

May mà bây giờ là cuối tuần.

Hiếm khi nào Đường Nguyệt uống rượu, dù có muốn cô cũng chỉ uống chút bia, đây là lần đầu cô say đến thế. Cô cúi đầu ngủi quần áo mình, chỉ có hương rượu ngọt ngào thoang thoảng trong không khí vẫn còn đó.

Đường Nguyệt quan sát căn phòng, đây là một căn phòng cho khách, có phòng vệ sinh riêng. Khi đi vào, cô mới phát hiện trong phòng đã được chuẩn bị đồ vệ sinh cá nhân từ trước. Sau khi rửa mặt thật nhanh, Đường Nguyệt nhìn bản thân trong gương.

Chẳng có gì trong miền ký ức sau khi say của cô, không biết hôm qua cô có say mèm hay không. Cô phải làm công tác tư tưởng trong phòng mãi mới dồn hết can đảm, mở cửa bước ra.

Có người đang ngồi trên sofa lật xem tư liệu ở phòng khách, khi Đường Nguyệt đi ra, vừa hay chạm mặt người này. Tầm mắt của bọn họ va vào nhau, một khoảng lặng kéo dài, bầu không khí bỗng trở nên lúng túng, không ai mở lời trước.

Người đó không phải Hướng Cẩn!

Suýt nữa thì Đường Nguyệt đã hét lên thành tiếng.

Tại sao Lý Tử Ngang lại ở đây?

Mặc dù Lý Tử Ngang chính là người đưa địa chỉ căn hộ cho cô, nhưng cảnh tượng hiện giờ khó mà khiến người ta nghĩ trong sáng được. Cô phải giải thích thế nào đây, đúng là cô có qua đêm ở đây nhưng không phát sinh chuyện gì với Hướng Cẩn...

Gần như phải kìm nén hết sức, Đường Nguyệt mới dỗ dành bản thân đừng che mặt bỏ chạy.

Ban đầu Lý Tử Ngang cũng ngạc nhiên nhưng khi thấy vẻ xấu hổ đến độ một tìm cái lỗ nẻ chui vào kia, anh ấy chợt thấy buồn cười.

"Cô còn nhớ sau khi say rồi, cô đã làm gì không?" Anh ấy trêu chọc.

Mí mắt Đường Nguyệt co giật một cái.

"Tôi đã làm gì?" Lòng cô gióng trống reo hò vì thấp thỏm.

Lý Tử Ngang nhếch môi, đổi tư thế ngồi thoải mái chờ phản ứng của cô: "Cô nôn ra khi Hướng Cẩn dìu cô về phòng ngủ."

Nôn ra?!

Đường Nguyệt trố mắt ra, giơ tay che mặt, suýt thì gào lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!