Lần đầu tiên đến nơi Hướng Cẩn sống, Đường Nguyệt khó nén được cảm giác e dè, nhưng sự tò mò cũng trỗi dậy theo đó. Cô biết rõ mình đang bước vào thế giới riêng của Hướng Cẩn nên không thể kìm được ánh mắt cứ đảo quanh phòng.
"Em ngồi xuống trước đi, anh đi rửa mặt."
Đường Nguyệt ngồi ngay ngắn trên sofa, quan sát một lượt khắp nhà. Nội thất bên trong ngôi nhà này khác với tưởng tượng của cô. Cô tưởng Hướng Cẩn thích phong cách kiến trúc đơn giản, lạnh nhạt với tông trắng và đen, nhưng cách bài trí trong nhà lại rất ấm áp
- trên tường treo thảm len thêu hình mấy chú mèo con dễ thương, rèm cửa theo phong cách nông thôn, trên giàn hoa còn có mấy chậu cây xanh tươi tốt.
Thứ duy nhất có vẻ lạc quẻ trong căn nhà này chính là bàn trà phòng khách. Đường Nguyệt nhìn bàn trà bừa bộn, mấy chai rượu rỗng nằm rải rác dưới sàn nhà, cạnh đó còn có vài chai còn chưa khui, nhãn mác là những dòng chữ tiếng nước ngoài mà cô không biết.
Hướng Cẩn đi ra khỏi phòng ngủ, anh mở tủ lạnh lấy một chai nước đưa cho Đường Nguyệt.
"Ở chỗ anh không có đồ uống gì, em uống nước lọc nhé?"
Làn gió nhẹ mơn man lùa từ phía ban công, rèm sa mỏng manh khẽ đung đưa theo. Đường Nguyệt cầm chai nước, vặn nắp chai uống nước thông họng.
"Anh vẫn chưa hết cảm sao?"
Hướng Cẩn khẽ cười: "Ngày mai anh đến trường."
Đường Nguyệt đã an tâm: "Vậy là tốt rồi." Nụ cười nhẹ nhõm hấp háy nơi đáy mắt cô.
"Anh rất vui vì em đến thăm anh." Hướng Cẩn dịu dàng nhìn cô, ánh mắt ấy mang lực sát thương rất cao, khiến Đường Nguyệt nghĩ đến cả chuyện bảo anh quay đầu đi, đừng nhìn cô với ánh mắt đó nữa.
"Vậy thì anh phải chú ý đến sức khỏe của mình nhiều chút trước đã. Lần ở phòng y tế cũng thế..." Đường Nguyệt ngại ngùng quay sang nơi khác.
Cô nghe thấy một âm thanh khẽ vang bên tai, hình như là tiếng cười của Hướng Cẩn, tiếng cười nhẹ nhàng ấy như đuôi mèo nhỏ cọ vào tim cô, làm cô cảm thấy ngứa ngáy. Cô nhận ra ấy là nụ cười vui vẻ từ tận đáy lòng.
Đường Nguyệt bỗng hờn dỗi: "Em nói thật đó." Cô chỉ mấy chai rượu trên bàn: "Anh đã bị bệnh rồi mà còn uống rượu nhiều thế này, thảo nào mãi không khỏi bệnh."
Hướng Cẩn nhìn theo hướng tay cô gái chỉ, nụ cười của anh cứng đờ trong chốc lát rồi trở lại bình thường thật nhanh, khóe môi kia vẫn nhếch lên như trước: "Anh sẽ chú ý mà."
"Thật ra anh đã ngưng uống rượu suốt một thời gian." Anh dịu dàng giải thích: "Lần này vì phiền lòng nên anh mới uống."
"Tại sao anh lại phiền lòng?" Đường Nguyệt xoáy vào trọng tâm.
"..."
Rà soát lại ký ức của mình, Đường Nguyệt nhớ lúc trước Hướng Cẩn nói là về nhà anh một chuyến. Sau đó anh bị cảm nên xin nghỉ học, giữa hai chuyện này có liên quan gì đến nhau sao? Bỗng dưng gương mặt của cha Hướng Cẩn lại hiện ra trong đầu cô, cô nhíu mày thật khẽ.
Nhưng đây là chuyện liên quan đến chuyện nhà của Hướng Cẩn, người đó còn là cha của anh, cô không dám đánh giá gì nhiều.
Vốn dĩ Đường Nguyệt đã quyết định sẽ không hỏi nữa, ai ngờ bấy giờ Hướng Cẩn ấy lại nói: "Mẹ anh đã tự sát."
Giọng anh nhẹ hẫng như sương mù, nhưng nghe qua rồi có khác gì sét đánh ngang tai?
Anh... anh ấy vừa nói gì cơ?!
Đường Nguyệt sửng sốt, cô thẫn thờ nhìn Hướng Cẩn, còn nghĩ phải chăng mình vừa nghe nhầm, hình như cô đã nghe thấy...
Thế là cô hỏi lại lần nữa trong vẻ hoang mang tột độ: "Anh vừa nói gì ấy?"
Hướng Cẩn khẽ cụp mắt, nhìn mấy chai rượu nằm lăn lóc kia, nụ cười trên mặt anh cũng dần tan biến.
"Mẹ anh ra đi vì tự sát." Anh lặp lại lần nữa.
Hay tin này một cách quá đột ngột, đầu óc của Đường Nguyệt cứ đờ ra như máy móc bị đơ.
Hướng Cẩn quay đầu lẳng lặng nhìn cô. Khi anh nở nụ cười chân thành, ánh mắt dịu dàng kia như mưa xuân thấm đẫm cõi lòng. Nhưng những lúc anh không cười, trông anh rất lạnh lùng, anh buốt giá như băng tuyết, và cũng xa xôi như ánh trắng ngoài kia. Rõ ràng anh ở ngay đây nhưng có làm thế nào cũng không chạm vào anh được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!