Trong mấy ngày liền, thời tiết ở Giang Thành luôn có nhiều mây, từng đám mây dày đặc cuộn trào lững lờ như từng lớp sóng trắng chồng chất.
Đường Nguyệt đi dạo trên con phố thương mại gần trường.
Tiệm bánh nướng mới mở vừa sáng sủa vừa sạch sẽ, một khay bánh trứng vừa ra lò được đưa ra từ cửa sổ nhà bếp phía sau, hương thơm ngào ngạt nối tiếp nhau chui vào mũi Đường Nguyệt.
Cô không kiềm lòng được nên mua cả một hộp, mua thêm hai chiếc bánh croissant caramel và một bánh donut táo, khiến chiếc túi giấy in logo tiếng Anh nặng trịch trên tay cô.
Vốn dĩ, Đường Nguyệt cảm thấy rất phấn khởi, tiền đề là cô không phát hiện ra điều bất thường.
Trong một quán cà phê nằm ở góc đường, Đường Nguyệt tìm chỗ ngồi, giả vờ như đang quét mã gọi món, thực chất cô đang lẳng lặng nhìn một người đàn ông ngồi ở hướng chếch đối diện qua khóe mắt.
Người đàn ông này mặc quần áo đen kịt, đeo khẩu trang cũng đen nốt, cố ý che giấu vẻ ngoài rất kỹ. Bấy giờ, anh ta đang cúi đầu nhìn vào điện thoại, nhìn không có gì khác với những khách hàng đang gọi món trong quán.
Dường như anh ta lơ đãng ngước lên nhìn lướt về phía Đường Nguyệt, lần này đến lượt Đường Nguyệt cúi đầu tỏ ra bình tĩnh, chỉ là môi cô mím chặt.
Cô nghi ngờ người đàn ông áo đen này đang theo dõi mình.
Từ ba giờ chiều – khi cô rời khỏi trường – đến bây giờ chỉ khoảng hai tiếng, cô luôn trông thấy người này ở quanh mình. Lúc đầu cô không để ý, chỉ cho là trùng hợp.
Anh ta len lỏi vào đám người, luôn ở một vị trí không quá xa nhưng cũng không quá gần, vẫn giữ một khoảng cách nhất định, thậm chí không hề tránh né gì cả
- cứ như thể bọn họ chỉ đi cùng đường mà thôi.
Nếu không phải lúc bước ra khỏi tiệm bánh nướng, vô tình trông thấy hình ảnh anh ta đang nhìn mình phản chiếu trên kính, cô đã không nhận ra anh ta đi theo mình lâu đến thế.
Kế đó, thậm chí tên này còn vào cùng cửa hàng boutique, cùng nhà sách, và giờ là cùng quán cà phê với cô, khiến cô dần để ý hơn.
Người đàn ông ngồi bên bàn, ngón tay lướt trên màn hình điện thoại, nhưng mãi vẫn chưa thấy đồ uống được mang lên.
Đường Nguyệt cũng không gọi món, cô đến quán cà phê vì muốn xem anh ta có vào cùng với mình hay không để thử anh ta.
Giờ đây, suy đoán của cô đã được chứng thực.
Quán cà phê này rất đắt khách, chỉ trong chốc lát là đã đầy ghế. Nhân viên thấy bàn cà phê của Đường Nguyệt trống không, bèn bước đến gần cô rồi mỉm cười hỏi: "Xin chào quý khách, quý khách đã gọi món chưa ạ?"
Quán cà phê đang kinh doanh, nếu đã ngồi ở đây thì nên gọi món. Huống chi, cô còn chưa nghĩ kĩ phải giải quyết vấn đề bị theo dõi bằng cách nào, bèn dứt khoát ngồi lại nơi đông người này một lát.
Đường Nguyệt mỉm cười ngại ngùng mà không kém phần lịch sự: "Tôi đang định gọi món đây."
Có trái bom nổ chậm kia, cô không còn lòng dạ nào xem menu nên vươn ngón tay gọi món đầu tiên trong menu – signature coffee.
Sau một lát, nhân viên bưng cà phê đến, Đường Nguyệt cầm thìa khuấy tách cà phê, hoàn toàn không định uống. Nhưng vì đã gọi món nên cô vẫn cầm tách cà phê lên, nhấp môi trong thấp thỏm, ngay sau đó cô nhăn mặt lại.
Đắng quá!
Signature coffee lại là Americano nóng, khó uống chẳng khác gì thuốc bắc.
Đường Nguyệt vội vàng ăn một chiếc bánh trứng vừa mua, mới xua được vị đắng trong miệng đi.
Khóe mắt cô vờ vô tình liếc về phía người đàn ông áo đen.
Sau khi cô gọi món, vậy mà anh ta cũng gọi một ly nước.
Tiếng người cười nói ồn ào trong quán hòa lẫn vào nhau, tạo thành một khung cảnh náo nhiệt, thậm chí Đường Nguyệt cò có thể nghe thấy tiếng nói chuyện vui vẻ của những cô gái ở bàn sau lưng mình.
"Tớ mua được đồ lưu niệm buổi concert rồi đó, khó mua lắm luôn."
"Ghen tị với cậu ghê."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!