Vương Giai Tuệ nuôi ý định cứu rỗi anh ta bằng tình yêu.
Lúc đầu, đúng là bọn họ rất hạnh phúc, thế giới như chỉ xoay quanh hai người. Cả hai nắm tay, hôn nhau, cùng che một chiếc áo khoác, chạy dưới làn mưa... Rồi đến ban đêm, bọn họ ngồi tựa vào nhau, cùng ngắm pháo hoa rực rỡ.
Những khoảnh khắc đẹp đẽ ấy là thật, nhưng bắt đầu từ giây phút nào đó, tất cả đều thay đổi.
A Long nói đã thấy cô ấy trò chuyện với chàng trai khác, tra hỏi có phải cô ấy thích người khác rồi hay không. Dù cô ấy có giải thích ra sao, anh ta vẫn không thể nguôi giận, rốt cuộc cô ấy không nhịn được nữa nên mới cãi cọ với anh ta một trận.
Mãi đến khi một cú tát nặng nề giáng thẳng vào mặt Vương Giai Tuệ, gò má cô ấy sưng vù lên ngay tức khắc, đầu óc cũng đờ ra. Từ nhỏ đến lớn, đến cả cha mẹ còn chưa đánh cô ấy nữa là.
Đây cũng là lần đầu tiên anh ta thượng cẳng tay hạ cẳng chân với cô ấy.
Dường như A Long cũng hoảng hốt trước hành vi của chính mình, anh ta vội vã xông tới ôm chầm lấy Vương Giai Tuệ, cứ rối rít xin lỗi mà hai mắt cũng đỏ hoe.
"Anh xin lỗi, anh sai rồi, cũng chỉ vì anh quá yêu em nên mới mụ mị đầu óc vì cơn ghen."
Đó là yêu sao? Anh ta rất yêu cô ấy.
Nghĩ thế, lòng cô ấy lại nhũn ra và tha thứ cho anh ta. Cô ấy nghĩ, chuyện lần này chỉ là ngoài ý muốn thôi.
Trong khoảng thời gian sau đó cũng không có chuyện gì xảy ra, cô ấy dần an tâm, bởi thế nên trong lần thứ hai anh ta sử dụng bạo lực, cô ấy không hề chuẩn bị tâm lý. Cô ấy chỉ nhớ đó là một chuyện nhỏ nhặt, hai người lại bắt đầu xích mích, tên côn đồ kia không cãi thắng được bạn gái mình, sĩ diễn lên ngôi, bạo lực thành thói.
Sau lần này, anh ta lại bắt đầu nước mắt ngắn nước mắt dài, năn nỉ ỉ ôi, bảo là gần đây bản thân chịu áp lực lớn đến nỗi sắp trầm cảm, xin cô ấy cho anh ta thêm một cơ hội.
Anh ta tặng cho Vương Giai Tuệ rất nhiều quà cáp, viết nhiều bức thư tay ăn năn hối hận, ngày nào cũng xum xoe ân cần, khiến trái tim cô ấy vốn định giữ khoảng cách, giờ lại bắt đầu dao động. Vào ngày sinh nhật của Vương Giai Tuệ, hời tiết nóng nực đến mức không chịu nổi, anh ta mặc mascot chờ cô ấy dưới tòa nhà ký túc xá.
Khi anh ta cởi mũ mascot, lộ ra cái đầu rịn đầy mồ hôi, cô ấy lại chọn tha thứ cho anh ta vì tin lời anh ta nói.
Lần này... cũng là chuyện ngoài ý muốn nhỉ?
Tiếc rằng, ảo tưởng ngây thơ của cô ấy lại bị đánh tan một lần nữa.
Tên đó lại đánh cô ấy. Lần thứ ba, thứ tư, thứ năm... về sau, bản thân cô ấy cũng không nhớ mình đã bị đánh bao nhiêu lần.
Có đôi lúc, bọn họ đang tán gẫu bình thường thì bỗng vẻ mặt của anh ta thay đổi, hỏi có phải cô ấy khinh thường anh ta hay không? Lắm lúc cô ấy bận rộn bài vở, không trả lời tin nhắn của anh ta ngay được, anh ta lại nghi ngờ cô ấy cắm sừng mình. Thậm chí có khi anh ta còn đánh cô ấy chỉ vì không thích cách cô ấy ăn mặc... Anh ta nói quần yếm rất hở hang, sao cô ấy dám mặc đi ra ngoài.
Mấy lần trước đánh bạn gái xong, anh ta còn xin lỗi đủ điều, nhưng khi số lần đánh đập dần gia tăng, anh ta lược bỏ luôn bước đó. Đánh bạn gái trở thành chuyện thường ngày như cơm bữa, biến thành lẽ hiển nhiên, rồi càng lúc anh ta càng đánh cô ấy mạnh tay hơn.
Cô ấy dần hoảng sợ, mỗi lần đi cùng anh ta đều chẳng khác gì nhảy múa trên dây thép.
Lần đầu tiên, lần thứ hai bị đánh, cô ấy còn nghĩ đến chuyện chia tay chàng trai này. Nhưng sau khi bị đánh quá nhiều lần, hình như lòng can đảm của cô ấy đã bị giẫm nát, thậm chí là cô ấy còn nhút nhát hơn lúc trước. Cô ấy hệt như chú chim bị giam trong lồng sắt, bị cầm tù quá lâu, chim không thể bay ra ngoài được nữa.
Cực chẳng đã, tên kia còn đe dọa, nếu Vương Giai Tuệ muốn chia tay, anh ta sẽ cho cô ấy đẹp mặt.
Sợ A Long nổi giận nên mỗi dịp lễ, cô ấy đều tặng quà cho anh ta, nhưng chỉ cần anh ta không hài lòng, cô ấy lại không thoát khỏi một trận đòn.
Nhưng lần này, cô ấy không giấu được vết thương, đã bị bạn cùng phòng phát hiện rồi.
Sao lại có những vết thương trên người cậu thế này?
Cô bạn thân nghiêm túc hỏi Vương Giai Tuệ, cô ấy lại chỉ thấy mất mặt. Với cô ấy, những chuyện như bị bạn trai bạo hành là chuyện nhục nhã, cô ấy sợ phải chịu ánh mắt thương hại từ người khác, cũng chẳng muốn nghe những câu đàm tiếu xì xào về mình.
Nhưng điều bất ngờ là cô ấy không hề thấy vẻ tội nghiệp cao cao tại thượng đó trong mắt Đường Nguyệt – thay vào đó, chỉ đơn thuần là lo lắng xen lẫn tức giận thôi.
Bỗng nhiên, cô ấy cảm thấy sống mũi cay cay.
Lúc ở bệnh viện, ngay cả một bác sĩ chỉ mới gặp cô ấy lần đầu cũng chân thành khuyên nhủ mình, bất chợt, cô ấy nhận ra mình không hề cô đơn.
Lớp lớp sương mù bị xua đi, cô ấy lại nhìn thấy chính mình của ngày trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!