Khi trời chạng vạng, cơn mưa to vừa ngớt đi, mặt đường được nước mưa cuốn trôi đến mức sạch sẽ lấp lánh, hơi lạnh đặc trưng sau cơn mưa tràn trề trong không khí.
Đường Nguyệt bước xuống khỏi taxi, cô vội vã tiến vào một nhà hàng cao cấp. Trong giây phút lơ đãng, chân cô giẫm vào vũng nước đọng, bọt nước bắn lên khiến giày và cả gấu quần đều ướt sũng, nhưng cô chỉ liếc nhìn một cái rồi tiếp tục đi, chẳng hề dừng lại chút nào.
Đường Nguyệt vừa bước vào cửa chính của nhà hàng là nhân viên phục vụ mặc sườn xám đã mỉm cười đon đả, bước đến chào đón. Sau khi cô đọc số phòng bao, nhân viên lập tức đưa cô đến phòng với thái độ chuyên nghiệp.
Bữa ăn hôm nay là do bạn thân Vương Giai Tuệ mời, nghe nói cô ấy còn dẫn bạn trai theo.
Người từng bị tình cũ gây tổn thương đến mức thương tích đầy mình, giờ đây lại rơi vào bể tình. Khi bỗng hay tin ấy, radar trong đầu Đường Nguyệt gióng lên từng hồi chuông cảnh báo.
Cô lập tức đồng ý lời mời, không chỉ vì gặp Vương Giai Tuệ mà còn vì muốn nhân cơ hội này quan sát xem nhân phẩm người yêu mới của bạn thân có đáng tin cậy không.
Nhà hàng được thiết kế theo phong cách vườn cổ điển Trung Hoa với diện tích khá lớn. Đi dọc theo hành lang quanh co, bước qua khu sân vườn bóng cây rì rào, nhân viên phục vụ dừng bước trước một cánh cửa rồi gõ cửa. Mãi đến khi nghe thấy tiếng đáp lời vọng ra trong phòng, nhân viên mới nhẹ nhàng mở cửa.
Ánh sáng rực rỡ trong phòng bao trái ngược với nền trời u ám bên ngoài. Đèn chùm pha lê khiến Đường Nguyệt bị lóa mắt, cô vẫn chưa kịp thấy rõ tình cảnh trong phòng là đã bị người ta ôm chầm lấy, kèm theo giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.
"A Nguyệt!" Vẫn là chất giọng trong trí nhớ.
Khó khăn lắm Đường Nguyệt mới thoát khỏi cái ôm nồng nhiệt của người nọ, bắt gặp gương mặt quen thuộc chan chứa nụ cười kia.
"Tớ nhớ cậu chết mất thôi!" Vì mừng rỡ nên gò má Vương Giai Tuệ đỏ ửng lên, trông càng xinh đẹp xiêu lòng người.
Khi còn học đại học, Đường Nguyệt không màng đến chuyện mở rộng mối quan hệ, cũng không thân thiết với nhiều người xung quanh, bạn bè thân thiết ít đến nỗi đếm trên đầu ngón tay
- mà Vương Giai Tuệ là một trong số đó.
Lúc khai giảng, hai người được xếp vào cùng một phòng ký túc xá, mất không đến một tuần là đã thành cạ cứng, sở thích khá là giống nhau.
Nhưng sau này có một chuyện xảy ra khiến Vương Giai Tuệ quyết định tạm nghỉ học, vậy nên cô ấy tốt nghiệp muộn hơn Đường Nguyệt một năm. Dù cuộc sống đôi bên không còn đồng bộ như trước nhưng tình bạn giữa họ chưa bao giờ phai nhạt.
Ví như bây giờ, Đường Nguyệt bị cuốn theo cảm xúc vui sướng của bạn thân nên cô cũng không kìm được mà nhoẻn miệng cười.
Vương Giai Tuệ cứ huyên thiên không ngớt, cô cũng mỉm cười lắng nghe, không hề ngắt lời.
"Giai Tuệ, có chuyện gì thì mọi người cùng ngồi xuống trước đã rồi từ từ nói chuyện." Một giọng nam trầm thấp, êm tai bỗng chen vào đúng lúc, Đường Nguyệt nhìn về phía chủ nhân của giọng nói, chắc hẳn người đàn ông điển trai kia là người yêu của Vương Giai Tuệ.
"Ôi chao, nhìn tớ này, tớ phấn khích đến nỗi quên luôn." Vương Giai Tuệ hồ hởi kéo Đường Nguyệt về phía trước rồi chỉ về phía người đàn ông vừa lên tiếng: "A Nguyệt, tớ giới thiệu với cậu này, đây là Chu Tử Yến, bạn trai tớ."
"Chào cô." Người đàn ông lịch sự chào hỏi.
Vương Giai Tuệ mỉm cười rạng rỡ, lộ ra chiếc răng khểnh đáng yêu: "A Nguyệt là người bạn thân nhất của em nên em mới dẫn anh đến gặp cậu ấy..."
Nói đến đây, bỗng dưng Vương Giai Tuệ lại trố mắt, như chợt nghĩ đến chuyện gì đó, bấy giờ cô ấy mới nhìn cửa rồi nhìn Đường Nguyệt: "À phải rồi, A Nguyệt, sao cậu chỉ đi một mình, Hướng Cẩn không đến đây với cậu sao?"
Khi cô ấy hẹn Đường Nguyệt gặp mặt, còn bảo có thể dẫn cả Hướng Cẩn theo.
Chợt, Đường Nguyệt khựng lại, cô đứng hình vài giây như đã thất thần trong một tích tắc ngắn ngủi, nhưng rồi chẳng mấy chốc, cô lấy lại bình tĩnh, không nhìn ra chút gợn sóng gì.
"... Anh ấy có việc bận đột xuất nên không đến được."
Nghe lời giải thích này, vốn là Vương Giai Tuệ còn muốn nói gì đó nhưng người đàn ông ngồi cạnh đã khéo léo tiếp lời: "Giai Tuệ, món hải sản ở đây ngon lắm, em có muốn gọi ít món không?"
Chu Tử Yến đưa menu cho cô ấy, lẳng lặng chuyển chủ đề.
"Gọi chứ! Gọi thêm một phần nấm hầm mà A Nguyệt thích nữa." Không ngoài dự đoán, sự chú ý của Vương Giai Tuệ đã bị menu đồ ăn hấp dẫn, cô ấy chăm chú xem món ăn trên menu, trông nghiêm túc như thể đang nghiên cứu một chủ đề quan trọng nào đó.
Đường Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, cô vô thức liếc nhìn Chu Tử Yến bằng ánh mắt quan sát. Từ nãy đến giờ, người đàn ông này đã cho cô ấn tượng khá tốt. Anh ấy biết cách chọn thời điểm đúng lúc để tham gia vào cuộc nói chuyện, rõ là người tinh tế.
Lúc ăn cơm, cô cũng không gặp phải những lúng túng gượng gạo mà cô từng lo lắng, vì anh Chu thật sự là chuyên gia trong lĩnh vực này. Anh ấy không nói nhiều nhưng biết cách kiểm soát nhịp điệu, gợi ý chủ đề cho người khác mở lời, khi cuộc trò chuyện sắp đi đến hồi kết, anh ấy lại nhắc tới một chủ đề mới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!