Chương 12: Tiền Tiểu Tam và Tam Tiền Tam

Thế nhưng Tinh thần khống hệ lại khác với những hệ khác hoàn toàn.

Nó không liên quan đến gien, đồng thời lúc mẹ kế xuyên đến đây cũng không hề mất đi mà còn mạnh lên.

Nói đến chuyện này thì còn phải nhớ đến ngày kia.

Khi mà mẹ kế chỉ là một cô gái bình thường, là một sinh viên chăm chỉ với bao ước mơ hoài bão của bản thân.

Thế nhưng một vụ bắt cóc đã diễn ra. Lí do, không ai biết.

Hôm đó là bắt đầu cho những ngày cuối cùng mà Tiền Tiểu Tam tồn tại.

"Các người là ai? Tại sao lại bắt tôi tới đây?" Tiền Tiểu Tam hoảng hốt nhìn những kẻ mặc áo blue trắng, khuôn mặt bị che khuất sau lớp khẩu trang tỏa ra những ánh sáng lạnh lẽo tâm can.

Sau đó là những ngày lặp đi lặp lại. Một cơn ác mộng không có hồi kết.

Bọn họ liên tục thử nghiệm những chất còn chưa rõ tên trên cơ thể cô. Tại sao lại là cô? Bởi một lí do rất buồn cười, cô đặc biệt.

Đầu tiên là cơ thể bốc cháy, tiếp theo là tan ra thành nước.

Hoàn toàn biến thành một khối băng.

Rã ra tựa như bùn đất.

Hay là bị móc ra từng chiếc xương, từng miếng thịt để nghiên cứu tại sao cơ thể này có thể cường hãn đến mức này. Bởi kể cả móc trái tim cô ra, nó vẫn đập thình thịch trong lòng bàn tay, bóp nát nó, nó lại từ từ lành lại.

Lúc đầu là bỏng rát, là đau đớn tới tận linh hồn, sau đó chỉ là hơi nhói lên, tê tê, hơi ngứa, rồi hoàn toàn không còn một tia cảm giác.

Cô đã đánh mất thứ quan trọng nhất của con người

- cảm xúc.

Bỏ mặc bọn họ loay hoay tìm tòi, bới móc đến từng giọt máu, từng cái xương, miếng thịt trong cơ thể. Trong tâm của cô chỉ là một mảnh phẳng lặng, trước mắt chỉ là một chiếc đèn mổ phóng to mà thôi. La hét? Có ích gì?

Dần dần, Tiền Tiểu Tam cũng có thể nhận ra được, bản thân mình đang đánh mất đi từng thứ một

- những thứ mà một con người cần có. Chúng đang biến mất đi. Cảm giác, tình cảm, ham muốn...

Có lẽ bây gìơ nàng đã thực sự trở thành quái vật rồi a. Cả cơ thể lẫn tâm hồn, đều nói lên điều đó.

Những tưởng rằng sự đau đớn đã sớm biến mất, nhưng đến lúc mà thứ chất lỏng màu xanh kia được tiêm vào người cô, cô mới hiểu được, đây mới là cơn đau thực sự, khắc vào linh hồn, sẽ không bao gìơ có thể quên được nó.

"Chất thí nghiệm số 5296, là một loại chất kích thích não bộ cực mạnh, có thể so sánh là 0,0001 mg sẽ tạo ra một vụ nổ bom hạt nhân trong tinh thần người dùng. Hiện nay, chúng ta đang có 5 kg 5296 sẽ truyền liên tục vào não cô ta trong nửa tiếng để xem cô ta có thể chịu đựng được đến..."

Giọng nói vô cảm dần dần biến mất. Lần đầu tiên Tiền Tiểu Tam có lại cảm giác của một con người. Ngứa? Tê? Không, là đau! Rất rất đau! Đau đớn vô cùng!

Thật muốn dùng một cái búa đập vào đầu a.

Nhưng cũng thật vui, cuối cùng, mình vẫn còn là con người. Vẫn còn...

Khi Tiền Tiểu Tam chìm vào hôn mê vì quá đau đớn. Cô không biết cơ thể mình bắt đầu di chuyển. Cả cơ thể cô bắt đầu co giật run bần, làn da từ hồng chuyển sang xám, rồi thành màu đen, cơ thể liên tục tan rã, rồi ghép lại.

"Chất số 5296 này rất hay, lần sau phải dựa vào nó để tiếp tục nghiên cứu." Những nhà khoa học cùng nhau gật đầu rồi rời đi, mặc kệ một cô gái đang chịu hàng ngày đau đớn.

Nhưng họ đã không có ngày hôm sau.

Hôm ấy, là ngày kết thúc cuộc đời của Tiền Tiểu Tam, và cũng là lúc mà Tam Tiền Tam chấn động giới dị năng giả.

2,1%

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!