Chương 11: Dạy dỗ Phương Linh. Dị năng sinh ra từ cái gì?

Đúng rồi! Hắn ta đến là để hỏi mình chuyện đó.

Dị năng hội sao?

"Nếu tôi gia nhập thì tôi sẽ có những gì hả?" Đó là điều tiên quyết với mỗi một cuộc giao dịch. Mẹ kế chưa bao gìơ chịu thiệt trước những chuyện này a.

Lạc Thi nhìn ánh mắt đang tỏa ra màu vàng kim lấp lánh của cô mà tim khẽ rung. Thật là một cô gái tham lam. Nhưng tại sao mà cái sự tham lam này đáng yêu như vậy chứ?

"Thông tin!"

Mắt Phương Tiền Tiền khẽ lóe sáng.

Điều mà cả dị năng giả, cổ võ sư hay ma pháp sư cần nhất là gì? Không phải thứ gì khác ngoài 'THÔNG TIN' .

"Được, tôi gia nhập, anh cần tôi làm gì?" Không có bữa ăn nào miễn phí cả. Nhất là bữa ăn thịnh soạn tới vậy.

Cô ấy đồng ý là được rồi. Như vậy kế hoạch này có thể tiến hành bước thứ 2.

"Chiều nay tôi sẽ đem cô đến chi nhánh của dị năng hội. Lúc đó chúng ta sẽ nói tiếp chuyện này!"

Đến đấy sao? Cũng được! "Tôi đồng ý."

Vậy là mẹ kế đã tự mình nhảy vào miệng sói bởi những lời dụ dỗ ngon ngọt của một con sói đội lốt cừu. Đồng thời, số phận của tất cả các nhân vật đều bị chệch hướng một cách nghiêm trọng bởi một quyết định trong vòng 2s mà mẹ kế không hề để ý đến.

Sau khi tiễn ôn thần Lạc Thi ra khỏi nhà, Phương Tiền Tiền mới có cơ hội dạy dỗ lại Phương Linh. Trước tiên là phải xem nàng ta xử lí Dung Liên như thế nào cái đã.

"Thưa ngài, tôi đã làm theo lời ngài, trên đời này đã không còn Dung Liên nữa."

Còn chưa hỏi đến, Phương Tiền Tiền đã được nghe Phương Linh báo cáo. Cũng không đần lắm, xử lí rất tốt đồng thời cũng rất biết thời cơ. Dù sao cũng là nữ chính của ta viết ra mà lị. Ít ra phải có tí não.

"Vậy phải xử lí như thế nào với bố của ta?"

"Tai nạn ngã cầu thang, xung huyết não ạ." Phương Linh cung kính trả lời. Tất cả mọi thứ đều đã được chuẩn bị theo ý chủ nhân.

"Rất tốt!" Rất thông minh. Người này có thể dùng được.

"Ngươi hãy vào phòng cùng ta, ta có chuyện cần nói.

[Trong phòng Phương Tiền Tiền]

"Chủ nhân người có điều gì cần Phương Linh thực hiện ư? Tôi sẽ thực hiện mọi mong muốn của ngài!" Trong mắt Phương Linh hiện ra vẻ cuồng nhiệt hiếm thấy. Khế ước này là một vật kinh khủng như vậy. Nó khiến người đó quên hết tất cả, kể cả tín ngưỡng thần thánh, chỉ để lại 1 vị thần duy nhất, thần của riêng họ.

"Ngươi quá yếu! Ngươi chẳng thể giúp được gì cho ta. Thật là vướng víu!" Phương Tiền Tiền nói thẳng ra suy nghĩ của mình. Quả thật bây gìơ nàng ta quá yếu so với nàng.

"Vâng..." Phương linh ngây người, thoáng chốc con ngươi trống rỗng. Chủ nhân không cần nàng? Thần của nàng bỏ rơi nàng? Nàng có thể cảm nhận được, mục đích sống của mình đã biến mất. Sự tồn tại của nàng bây gìơ đã hoàn toàn, vô nghĩa!

"Chủ nhân!" Ngay lập tức Phương Linh nhào lên, quỳ gối dập đầu bùm bụp thật mạnh xuống sàn cho đến khi trán đã nhòe máu. "Phương Linh không thể giúp được gì cho ngài. Nhưng đôi mắt này, trái tim này, thậm chí cả linh hồn này nếu ngài muốn tôi đẽ đem nó ra cho ngài."

Nhíu mày nhìn cô gái sắp phát điên này, Phương Tiền Tiền chỉ có thể thở dài, rút khăn ra lau trán cho nàng.

"Cô không hiểu thật hay thật sự quá ngu ngốc vậy hả? Mạng của cô là của tôi, bởi vậy, không ai được phép tổn thương một cọng tóc của cô, kể cả chính cô! Trừ phi tôi cho phép. Hiểu không?"

"Vâng!" Chỉ cần chủ nhân không từ bỏ nàng thì còn gì cần phải quan tâm cơ chứ. Chỉ việc nghe theo chủ nhân là được.

"Tôi không cần người vô dụng. Bây gìơ cô vô dụng bởi cô không cố gắng tìm hiểu thứ mà bản thân sở hữu là gì. Hẳn cô cũng cảm nhận được thứ trong cơ thể cô phải không?"

"Tôi cho cô một ngày, nếu một ngày sau mà cô vẫn như vậy, thì đừng đến tìm tôi nữa!"

Phương Linh nghe thật kĩ những lời Phương Tiền Tiền nói. Đây là một mệnh lệnh khó khăn vô cùng, nhưng nếu làm được vậy thì nàng sẽ được đứng bên cạnh chủ nhân!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!