Chương 10: Lạc Thi tìm đến nhà, mẹ kế run cầm cập

Khi mà mẹ kế đang vô cùng mong chờ vào một ngày may mắn như hôm nay, thì tiếng chuông cửa đã vang lên cắt đứt cái ảo tưởng ấy.

"Xin chào, anh là ai? " Chết rồi, dự cảm không được tốt.

Tiền Tiền mặt mày bỗng chốc trở nên xanh lét khi nhin vào trên người đối phương.

"Tôi là Lạc Thi đến từ..."

"Rầm!!!"

Tiếng đóng sập cửa khi cái tên của Lạc Thi phát ra khiến hắn ngớ người. Mình đáng sợ tới vậy sao?

Thịch thịch thịch.

Con bà nó thịch thịch. Suýt chút đứng tim!

Tại sao lại như vậy? Đấy là Lạc Thi sao? Lạc Thi kia làm sao lại đến đây, ít nhất phải một tuần nữa hắn ta mới gặp Phương Linh cơ mà?

A... sao mình lai quên mất tên Lam Thần kia chứ? Không lẽ hắn bảo tên Lạc Thi này tới giải trả thù mình phá hỏng chuyện tốt của hắn ta sao?

Từ từ nào, bình tĩnh bình tĩnh.

"Cạch"

Lạc Thi đang tự hỏi bản thân đáng sợ ở đâu thì Phương tiền Tiền đã mở cửa ra, rụt rè tiến lại, hỏi: "Anh tìm ai?"

"Cô là Phương Tiền Tiền? " Hắn phải đi thẳng vào vấn đề ngay lập tức, không có thời gian cho mấy việc vô bổ.

"Vâng, anh tìm tôi sao? " Nàng rụt rè mời hắn vào, khẽ cúi xuống che khuất khuôn mặt đang từ từ chuyển thành màu gan heo."Nếu vậy thì mời anh vào nhà."

Bước vào căn nhà này, Lạc Thi có thể cảm thấy được không khí nhạy cảm của căn nhà kì lạ này.

Không có một bóng người?

Không phải, vẫn có!

"Chủ nhân, đã giải quyết xong." Phương Linh xuất hiện, khuôn mặt lạnh lùng, giọng nói vô cảm như thể đang nói đến một con chó, con mèo mà không phải là mẹ cô ta.

Đây là sự đáng sợ của KHẾ ƯỚC NÔ LỆ, tình cảm, suy nghĩ tất cả đều biến mất. Đổi lại là một cái tên duy nhất trong tâm trí cô ta, cũng là lí do duy nhất cô tồn tại - [Phương Tiền Tiền] .

Mẹ? Đó là cái gì vậy?

Mắt Lạc Thi khẽ lóe lên tia nghiền ngẫm. KHẾ ƯỚC NÔ LỆ không phải thứ mà những dị năng giả bình thường có thể biết, sử dụng được nó cũng không dễ dàng như vậy, nếu vậy thì đúng là cô ta rồi...

Phương Tiền Tiền cúi đầu bước đi thật nhanh, suýt tí nữa tim nhảy ra ngoài khi hai người kia gặp nhau, thật may là bây gìơ Phương Linh đã là nô lệ của nàng rồi, nàng ta sẽ không bao gìơ hãm hại chủ nhân của mình đâu a.

"Mời ngồi, Lạc tiên sinh." Trong đầu đang loạn cả lên, nhưng đến khi quay người lại, đối diện với Lạc Thi đã là một nụ cười tiêu chuẩn hoàn mĩ.

"Được." Nếu nụ cười này có thể che giấu khỏi Lạc Thi thì hắn đã không phải Lạc Thi rồi. Thực sự, hắn đáng sợ đến mức nào vậy? Hay là cô ta biết chuyện gì đó.

Một tia sáng lạnh khẽ sượt qua trong mắt hắn, rất nhanh liền biến mất.

A a a, hắn ta muốn giết mình!!! Tim của mỗ mẹ kế đập liên hồi, nhưng rất nhanh liền dấu kín nó lại, lời phát ra khỏi miệng vẫn mang theo sự dịu dàng như thường.

"Vậy, Lạc tiên sinh đến tìm mỗ nữ là vì việc gì ?"

Nàng nhận ra sao, nét hoảng sợ đó, tuy rất nhanh liền biến mất và thay vào đó bằng sự bình tĩnh nhưng hắn vẫn bắt được nó trong mắt nàng. Đúng là một cô gái sắc sảo không hợp với tuổi.

"Thật ra, đây là lần đầu tôi gặp cô, tôi biết cô qua sự giới thiệu của Lam thiếu. Sau đó tôi đã đến đây ngay lập tức để tìm cô." Lạc Thi chậm rãi nói ra. Hắn lại không ngờ mới nghe được việc đó, một sự sợ hãi bùng nổ trong mắt cô rồi nhanh chóng bị đè nép lại rất nhanh, không đến nửa giây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!