Tôi nhìn anh, không nói gì.
Tôi rất muốn đồng ý, nhưng tôi không dám.
Vì tôi không biết anh yêu tôi đến mức nào.
Đánh dấu vĩnh viễn là chuyện cả đời.
Nhưng anh còn chưa tin chuyện đứa bé, tôi không dám đặt cược bản thân và con.
Sự im lặng của tôi chính là câu trả lời.
Cố Hoài cười gượng.
"Xin lỗi. Anh đã sắp xếp xuất viện ngày mai rồi. Phẫu thuật của em dời sang tháng sau được không. Hôm đó anh sẽ đưa em đi."
Tôi gật đầu. Nhưng vừa gật đầu, trong lòng lại nặng trĩu như bị đè đá.
Ca phẫu thuật chuẩn bị rất thuận lợi, còn Cố Hoài cả tháng không tìm tôi.
Trước hôm mổ một ngày, anh hẹn tôi đi ăn tối.
Trong bữa ăn, ánh mắt anh liên tục nhìn tôi, như đang lưu luyến điều gì.
Tôi đặt đũa xuống.
"Anh có chuyện gì muốn nói à?"
Cố Hoài nhìn tôi, nghe vậy thì hơi sững lại, như đang cân nhắc điều gì đó rồi mới chậm rãi mở lời.
Hôm nay anh có uống chút rượu nên giọng nói mềm hơn và chậm hơn thường ngày.
"Trước đây, anh từng thích một Omega."
Tôi chẳng mấy hứng thú với chuyện tình sử của anh.
Nhưng tiếc là Cố Hoài vẫn muốn kể tiếp.
Anh nhìn tôi, chậm rãi nói.
"Cậu ấy là một Omega rất đặc biệt. Không biết kiểm soát tin tức tố, lúc nào cũng nhìn anh bằng ánh mắt vô tội rồi hỏi phải làm gì bây giờ."
Cố Hoài khẽ cười, giọng thì thầm.
"Giống hệt em, đáng yêu như vậy."
Anh nghiêng người lại gần, bàn tay đưa lên như muốn chạm vào má tôi nhưng lại rụt về ngay trong khoảnh khắc.
Khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức tôi cứ ngỡ anh sẽ hôn tôi.
Nhưng anh không làm vậy, anh lùi lại.
Tim tôi đập loạn nhịp.
Cố Hoài tiếp tục chìm vào ký ức.
"Hôm cậu ấy rời đi, vẫn còn nói yêu anh… rồi biến mất."
Tôi không muốn phá vỡ không khí, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà buông một câu châm chọc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!