Đến thế giới này hai tháng, tôi cũng dần hiểu luật chơi ở đây.
Lúc mới tới tôi còn mù tịt, gặp kỳ đ*ng d*c cũng không biết tiêm thuốc ức chế, nên mới xảy ra chuyện với Cố Hoài.
Sau đó tôi mở một cửa hàng chuyên bán đồ dùng cho A và O.
Hôm nay rảnh nên tôi ghé qua kiểm tra.
Chưa tới nơi đã thấy trước cửa có mấy người đang gây chuyện, la hét om sòm, như sắp đập cửa tiệm. Nhân viên trông cửa là một beta, mặt sắp khóc.
Tôi vội bước tới.
Vừa đến nơi, đám đàn ông quay lại nhìn tôi với ánh mắt không mấy tốt đẹp.
Một gã cười nham nhở.
"Omega à, tỏa tin tức tố ra thế này là muốn chơi đùa với bọn anh à."
Tôi giật mình, đưa tay che gáy. Miếng dán tuyến bị hở từ lúc nào.
Không khí lập tức tràn mùi tin tức tố Alpha khiến tôi choáng váng. Tôi muốn chạy nhưng cơ thể mềm nhũn, không nhúc nhích nổi.
Chúng tiến lại gần. Cô nhân viên định gọi cảnh sát nhưng chưa kịp bấm thì điện thoại đã bị đập nát.
Mùi tin tức tố càng lúc càng dày đặc khiến tôi buồn nôn. Tôi phải dựa vào cửa mới đứng vững.
Tôi cố nhìn ra ngoài mong có người giúp.
Bụng bắt đầu đau âm ỉ, tôi sợ đứa bé có chuyện.
Tôi cố lê ra ngoài.
Đúng lúc đó, mấy vệ sĩ bất ngờ lao tới, hạ gục toàn bộ đám Alpha trong chớp mắt.
Tôi đứng sững, đầu óc quay cuồng rồi ngất đi.
Trong mơ hồ, tôi ngửi thấy mùi hương rất nhẹ như sau cơn mưa, là mùi tin tức tố của Cố Hoài.
Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện, mở mắt đã thấy Cố Hoài ngồi cạnh giường.
Anh đang nắm tay tôi, vẻ mặt rất căng thẳng.
Tôi chớp mắt. Anh ta buông tay ra ngay sau đó.
Giọng lạnh lùng.
"Cho em tiền chưa đủ à, sao còn đi mở cửa hàng."
Tôi mất vài giây mới phản ứng lại, khó chịu đáp.
"Anh nói sẽ đuổi tôi đi mà, tôi không thể tự kiếm tiền phòng thân à."
Cố Hoài hít sâu rồi nói.
"Em muốn gì tôi cũng có thể cho, nhưng sau này ra ngoài phải đi với tôi, được không."
Tôi lầm bầm.
"Anh bận thế thì đi với tôi kiểu gì…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!