Chương 9: Anh Trai Thật Quý Giá

Thịnh Dương đợi mãi, vẫn không đợi được Bùi Xuyên, cậu nhìn ảnh đại diện màu đen tuyền của Bùi Xuyên, sửa lại biệt danh: Anh trai.

Ngó trái ngó phải, lòng tràn đầy vui mừng.

Sắc trời dần dần tối sầm xuống, Bùi Xuyên vẫn không trở về.

Thịnh Dương thở dài, không biết có phải vì công việc quá bận nên tối nay không về không?

Bùi Xuyên không về, cậu cũng không muốn ăn cơm lắm.

Thịnh Dương khi còn nhỏ thường xuyên bị phạt không được ăn bữa tối, cậu trong nhà phải luôn chú ý đến mọi hành động của những người khác, rất biết nhìn mặt mà đoán ý, mỗi khi có người khó chịu đều cố tình tìm lỗi của cậu, nhìn thấy cậu bị dọa đến mặt đầy nước mắt mới vừa lòng rời đi hoặc là ném cậu vào phòng tối nhốt lại cả buổi tối.

Thịnh Dương đói đến không chịu nổi cũng chỉ có thể chịu đựng, dần dà, cậu cũng có chút suy dinh dưỡng.

Tuy phân hóa thành Alpha, nhưng đến tuổi trưởng thành kỳ nhạy cảm mới xuất hiện.

Dạ dày Thịnh Dương co thắt từng cơn khó chịu, cậu có chút nhớ Bùi Xuyên.

Không biết Bùi Xuyên hiện tại đang làm gì.

Cậu lấy điện thoại ra, nhìn rất lâu mới lấy hết can đảm gửi một câu: "Khi nào anh về ạ?"

Nhưng Bùi Xuyên không trả lời.

Thịnh Dương có chút uể oải cất điện thoại, tự mình an ủi, có thể là đang họp bận quá.

Thịnh Dương có chút lạ giường, không muốn trở lại căn phòng ngủ kia.

Cậu vẫn muốn đợi Bùi Xuyên về rồi mới nấu cơm, vì thế một mình co ro trên ghế sofa, nhắm mắt lại, nhưng vô ý ngủ thiếp đi.

Bùi Xuyên trở về thì nhìn thấy Thịnh Dương nằm trên ghế sofa, hai mắt nhắm nghiền, môi đỏ khẽ hé.

Alpha nhỏ khi ngủ nhìn đặc biệt ngoan, bộ đồ ngủ màu trắng lộ ra xương quai xanh trắng nõn rõ ràng của cậu, nhìn rất gầy.

"Cố tình nằm đây đợi, là muốn khiến tôi đau lòng phải không?"

Bùi Xuyên thấp giọng lầm bầm.

Thịnh Dương trong giấc mơ nghe thấy một mùi hương rất thanh đạm, rất dễ chịu và quen thuộc.

Cậu thấp giọng gọi: "Anh trai..."

Sao mà thính thế, cứ như chó con vậy.

Bùi Xuyên nghĩ.

Hắn nhìn nhìn nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh, cùng với nước khoáng trong đó nhìn nhau vài giây, quyết đoán chọn đặt cơm hộp.

Bùi Xuyên trong khoảng thời gian ở nước ngoài, thứ duy nhất biết làm là trứng chiên, đến bây giờ kỹ năng nấu nướng cũng không tiến bộ được bao nhiêu.

Thịnh Dương tỉnh lại thì phát hiện đèn trong đại sảnh không biết đã bật từ lúc nào.

Cậu chậm rãi chớp chớp mắt, nhìn thấy trên ghế sofa đơn bên cạnh, Bùi Xuyên mặc áo sơ mi đen, tay áo xắn lên để lộ đường cong cơ bắp rõ ràng, hắn đặt máy tính lên đầu gối, rũ mắt tốc độ tay bay nhanh gõ bàn phím, ánh đèn đại sảnh là tông màu ấm, làm Bùi Xuyên trông không đáng sợ như thường ngày.

Thịnh Dương không lên tiếng, cậu không nỡ phá vỡ sự ấm áp này.

Cậu say mê và lưu luyến nhìn Bùi Xuyên.

"Còn muốn xem bao lâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!