Chương 70: Kết hôn, em đồng ý

Sau đó, Thịnh Dương mỗi ngày sống một cuộc sống hạnh phúc: ban ngày nỗ lực học tập, tối về nhà bầu bạn cùng Bùi Xuyên và Thịnh Chước Miên.

Vân Gia Ngôn chắc hẳn đã bị dọa sợ, sau đó không còn tìm Thịnh Dương nữa.

Lạc Phá Niên cũng không thường xuyên đến tìm cậu nữa, sau này Thịnh Dương phát hiện cậu ta đang hẹn hò với một Omega rất đáng yêu và cười chia sẻ với Bùi Xuyên, Bùi Xuyên ghen tuông ra mặt không cho cậu nhắc đến tên người khác.

Thịnh Dương khi lên lớp buồn chán sẽ gửi cho Bùi Xuyên rất nhiều tin nhắn lung tung, ví dụ như hôm nay học môn gì, trưa ăn gì, chiều có môn gì và tối muốn ăn gì.

Bùi Xuyên luôn trả lời từng tin nhắn của Thịnh Dương, không sót một cái nào. Không biết từ đâu hắn lại tích lũy được cả kho biểu cảm đáng yêu, trả lời mỗi tin là lại đính kèm một cái icon dễ thương khiến Thịnh Dương không kiềm được mà gửi lại một biểu cảm "vợ ơi, hôn hôn".

Hoàn toàn chẳng giống hình tượng tổng giám đốc lạnh lùng, xa cách trước mặt người ngoài — mà giống y hệt một cục nam châm dính người.

Còn Thịnh Chước Miên, con trai của họ, giờ đã biết đi và biết nói bập bẹ, mới đó thôi mà từ một cục bông nhỏ nhăn nheo đã biến thành một nhóc con sắp vào mẫu giáo.

Dù vẫn còn bé, nhưng gương mặt Chước Miên đã lộ rõ nét đẹp trai di truyền từ hai người ba. Những đường nét tốt đẹp nhất từ cả Bùi Xuyên và Thịnh Dương đều tụ lại trên khuôn mặt nhỏ đó.

Tính cách của Chước Miên cũng giống Thịnh Dương lúc nhỏ — dịu dàng, điềm đạm, luôn lễ phép và khiêm tốn. Đôi mắt hoa đào xinh đẹp kia lúc trò chuyện sẽ nhìn thẳng vào người đối diện, giọng nói nhỏ nhẹ, hành xử chín chắn đến mức khiến người lớn cũng phải mềm lòng.

Có một lần thằng bé không cẩn thận làm vỡ bát, khi định thu dọn thì ngón tay bị cứa đứt, Thịnh Dương và Bùi Xuyên nghe tiếng chạy đến, nhìn thấy cảnh tượng đó sắc mặt cả hai đều rất "tươi rói".

Họ còn tưởng Thịnh Chước Miên bị dọa sợ, vội vàng cúi xuống an ủi thằng bé, nhưng Thịnh Trác Miên không khóc, thằng bé giọng điệu rất bình thản nói: "Ba ba, con làm vỡ bát rồi."

"Bảo bối đưa tay ra đây, ba ba lau cho con."

Mắt Thịnh Dương đầy xót xa.

Thịnh Chước Miên ngoan ngoãn đưa tay cho cậu, còn dùng giọng trẻ con non nớt an ủi: "Ba ba đừng khóc, không đau đâu."

Lông mày của Bùi Xuyên cũng hơi nhíu lại, vô thức tạo thành hình dáng giống chữ "xuyên". Hắn nhẹ giọng dặn dò:

"Chước Miên, sau này nếu làm vỡ bát, con phải gọi người lớn đến. Đừng tự mình nhặt, nguy hiểm lắm, biết chưa?"

Thịnh Chước Miên lắc đầu, ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy ở một đứa bé, thằng bé nói rành rọt từng chữ: "Con đã lớn rồi, con phải học cách tự chịu trách nhiệm."

Nghe con nói xong, Thịnh Dương và Bùi Xuyên không hẹn mà cùng sững người, đưa mắt nhìn nhau đầy kinh ngạc. Họ hoàn toàn không ngờ một đứa trẻ nhỏ như vậy lại có thể nói ra lời như vậy — rõ ràng là trẻ con, mà lại mang theo sự trưởng thành đáng kinh ngạc.

Năm Thịnh Dương 21 tuổi bắt đầu chuẩn bị thi nghiên cứu sinh.

Cậu cả ngày ở nhà vùi đầu vào sách vở, nhìn một cái là cả ngày.

Thịnh Chước Miên cũng học theo một cách có hình có dạng, một mình ngồi trên chiếc ghế nhỏ Bùi Xuyên làm cho, thẳng lưng cúi đầu chăm chú đọc sách vần của mình.  (3 tuổi học đánh vần hỏ mom =)))))

Đợi Bùi Xuyên về đến nhà thì thấy cả lớn lẫn nhỏ đều đang đọc sách trong phòng làm việc, không khí học thuật rất đậm đặc.

Vậy thì hắn, với tư cách là người duy nhất không có việc gì để làm, đương nhiên phải hóa thân thành đầu bếp, gánh vác trách nhiệm hậu cần – làm một ít đồ ngọt cho hai bảo bối của mình, thưởng cho họ.

"Dương Dương, của em."

Bùi Xuyên đặt một miếng bánh crepe ngàn lớp vị trà xanh bên tay Thịnh Dương, Thịnh Dương ngẩng đầu nhìn hắn, cười tươi nói: "Cảm ơn anh."

Bùi Xuyên liếc nhìn Thịnh Chước Miên một cái, xác nhận thằng bé không chú ý đến bên này mới cúi đầu hôn lên môi Thịnh Dương.

"Chước Miên."

Hắn đặt miếng bánh còn lại bên cạnh tay Thịnh Chước Miên, dịu giọng dặn dò: "Thư giãn mắt một chút, lát nữa hãy đọc tiếp."

Thịnh Chước Miên ngoan ngoãn đặt sách xuống, còn nghiêng đầu hôn chụt một cái lên má Bùi Xuyên: "Cảm ơn ba ba."

Buổi tối, cả nhà ba người lại cùng nhau ngồi chơi lego với Thịnh Chước Miên. Thằng bé dường như đặc biệt yêu thích những trò lắp ghép này. Trước đó không lâu, Giang Thư có mang đến mấy khối rubik làm quà. Lúc đó Thịnh Chước Miên chỉ ngồi một mình xoay loạn xạ trong tay, Thịnh Dương và Bùi Xuyên cũng không quá để ý. Vậy mà đến tối, họ phát hiện toàn bộ mấy khối rubik ấy đều đã được thằng bé phục hồi hoàn chỉnh. (ờm... =)))))

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!