Chương 7: Mục Đích Là... Thích Anh

Thịnh Dương tỉnh lại hoàn toàn đã là sau 8 ngày, cậu vừa đứng dậy liền cảm thấy toàn thân đau nhức.

(không thích mà cỡ đó =))))))

Sắc mặt cậu tái nhợt, lần đầu tiên không có kinh nghiệm, nhưng lần thứ hai cậu không đến mức ngốc đến nỗi không biết chuyện gì đã xảy ra.

Thịnh Dương vội vàng nhìn quanh bốn phía, đây là một căn phòng rất to và trống trải, chỉ có một cái tủ quần áo, một chiếc giường và một cái tủ đầu giường, ngoài ra không có gì cả.

Nhưng tất cả những gì xảy ra trước khi say rượu cậu đã gần như không còn nhớ rõ, chỉ nhớ hình như cậu đã uống rất nhiều rượu, sau đó thì chuyện gì xảy ra cậu đều không nhớ.

Tay Thịnh Dương đều đang run rẩy.

Vậy thì, mình đã cùng ai... vậy?

Sắc mặt Thịnh Dương lập tức tái nhợt.

Bùi Xuyên bước vào đúng lúc chạm mặt khuôn mặt nhỏ trắng bệch của Thịnh Dương.

Thịnh Dương sau khi nhìn thấy Bùi Xuyên, trái tim vốn đang tĩnh mịch lại lần nữa bắt đầu đập mạnh.

Cổ họng cậu đã không thể nói ra một câu nào, Bùi Xuyên đúng lúc đưa cho cậu một ly nước ấm.

Thịnh Dương hai tay ôm lấy ly nước, uống mấy ngụm, giọng nói hơi khá hơn một chút.

Cậu ấy đỏ mặt, nhìn Bùi Xuyên: "Bùi tổng, em bị làm sao vậy?"

Bùi tổng.

Bùi Xuyên trong lòng lặp lại một lần xưng hô này.

Tên lừa đảo này khi có chuyện nhờ vả hắn thì cứ "anh trai, anh trai" mà gọi, bây giờ tỉnh táo lại thì đổi thành "Bùi tổng".

Bùi Xuyên khẽ nhướng mày: "Đừng giả vờ ngu ngốc."

Thịnh Dương gò má ửng đỏ, nhỏ giọng nói: "Cảm... cảm ơn anh đã giúp em."

Cậu chỉ nhớ mình lúc đó đang bị người ta làm khó, xem ra là Bùi Xuyên đã giải cứu cậu.

Thịnh Dương cứ nghĩ Bùi Xuyên đã ghét bỏ cậu ấy.

Không ngờ... anh trai vẫn giống như trước đây, chỉ là thêm một lớp vỏ bọc lạnh lùng.

Bùi Xuyên nhìn thiếu niên trước mặt — vừa mới đây còn như trời sập đất lở, vậy mà giờ lại ngồi cười ngây ngốc.

Hắn có chút không hiểu tâm tư của Thịnh Dương.

Nói cậu đơn thuần thì cậu lại có nhiều mối quan hệ cá nhân với Hạ Kinh Niên, nói cậu tâm tư thâm trầm thì lại không giấu được suy nghĩ.

Bùi Xuyên buổi sáng bị chuyện công ty làm cho đau đầu, sau khi hắn vừa về nước đã bị Hạ Kinh Niên ra tay làm khó.

Nhưng khi nhìn thấy nụ cười nhàn nhạt của Thịnh Dương, Bùi Xuyên cảm thấy cảm giác bực bội trong lòng đã tốt hơn rất nhiều.

Hai người cứ nhìn nhau rất lâu, Thịnh Dương mới vội vàng cúi đầu.

Mặc dù thời điểm có chút không đúng, nhưng cậu vẫn cảm thấy Bùi Xuyên rất rất đẹp trai.

Đặc biệt là khi phát hiện Bùi Xuyên kỳ thật vẫn như trước, cậu liền cảm thấy Bùi Xuyên không đáng sợ như vậy, anh ấy vẫn là người anh trai rất dịu dàng kia, chỉ là không nhớ rõ cậu mà thôi.

Tuy nhiên, những điều đó không quan trọng, Thịnh Dương nghĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!