Chương 69: Trở về, chỉ thích ngửi mùi hương của anh

Thịnh Dương tỉnh dậy thì trong phòng không có ai.

Trong lòng cậu đột nhiên có chút hụt hẫng, lẽ nào những gì xảy ra tối qua đều là giả?

Thực ra Bùi Xuyên căn bản không đến, chỉ là cậu quá nhớ Bùi Xuyên nên mới mơ thấy giấc mơ đó sao?

Thịnh Dương cúi đầu buồn bã định đứng dậy thì cảm thấy khắp người đau nhức.

Cậu ngẩn người một lát, mơ cũng có cảm giác thật sao?

Cậu vén chăn lên, phát hiện trên người toàn là những vết tích không thể che giấu được, nhìn là biết ngay là kiệt tác của Bùi Xuyên.

Mắt Thịnh Dương lập tức sáng lên, cậu vội vàng mặc đồ ngủ rồi lao ra khỏi phòng, Bùi Xuyên đang đeo tạp dề bận rộn trong bếp, Thịnh Dương bổ nhào vào lưng hắn, giọng nói vô thức trở nên mềm mại: "Anh, không phải nói cuối tháng mới đến sao?"

Cậu còn ngày ngày đếm ngược, ai ngờ chưa đến cuối tháng Bùi Xuyên đã đến rồi.

Bùi Xuyên quay đầu hôn cậu: "Không vui sao?"

Thịnh Dương ôm cổ hắn, giọng nói rất trong trẻo: "Vui chứ."

Bùi Xuyên cúi đầu cười rồi đặt chiếc bánh sandwich đã làm xong vào tay Thịnh Dương: "Ăn sáng trước đi."

Thịnh Dương ngoan ngoãn nhận lấy, ngồi trên ghế sofa ăn từng miếng một, Bùi Xuyên còn đặt một ly sữa ấm bên tay cậu.

Lúc hắn nấu ăn đã chú ý thấy nguyên liệu trong tủ lạnh hầu như chưa động đến, Thịnh Dương chắc chắn đã không chăm sóc bản thân tốt.

Đợi Thịnh Dương ăn xong, cậu mới hỏi Bùi Xuyên: "Chước Miên đâu rồi?"

"Ở nhà." Bùi Xuyên nói.

Ánh mắt Thịnh Dương thoáng qua vẻ thất vọng, Bùi Xuyên lại bổ sung: "Là ở nhà bên này."

Nghe vậy, mắt Thịnh Dương sáng lên, cậu nhìn xung quanh, vẻ mặt mơ hồ: "Em sao không thấy, ở phòng khách sao?"

Cậu vừa định đứng dậy thì bị Bùi Xuyên vòng tay qua eo kéo ngồi lên đùi anh.

Bùi Xuyên cười trầm trầm nói: "Không phải ở đây."

"Là nhà của chúng ta, thời gian em học đại học chúng ta sẽ sống ở đó."

Thịnh Dương lúc này mới muộn màng phản ứng lại ý của Bùi Xuyên.

Cậu ngạc nhiên mở to mắt: "Vậy công ty bên đó thì sao?"

Bùi Xuyên đâu thể ngày nào cũng bay lượn trên trời mãi được.

Câu hỏi của cậu lúc này lại khiến người ta thấy đặc biệt đáng yêu.

Bùi Xuyên véo má cậu, "Còn nhớ anh đã nói đợi anh một tháng không?"

"Anh đã xem xét một chi nhánh ở đây, vài năm nay sẽ ở lại đây."

Thật ra hắn đã bắt đầu chuẩn bị kế hoạch này từ rất lâu rồi, chỉ là để thực hiện nó vẫn cần một khoảng thời gian.

Thịnh Dương hoàn toàn không ngờ cách giải quyết mà Bùi Xuyên nói lại là thế này.

"Vợ ơi."

Bùi Xuyên hôn lên môi cậu, "Đến nhà mới xem đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!