Chương 68: Tạm xa, anh rất nhớ em, nhớ mọi nơi

Thịnh Dương vốn nghĩ mình sẽ rất kiên cường, nhưng đến sân bay vẫn không nhịn được đỏ hoe mắt.

Thịnh Chước Miên vẫn chưa biết sắp phải xa cậu, vẫn đang chơi với chiếc bình an toả trên cổ cậu.

Bùi Xuyên lần này chỉ mang một chiếc túi du lịch màu đen đơn giản, hắn đón Thịnh Chước Miên, vững vàng ôm đứa bé vào lòng.

Thịnh Dương đỏ mắt đứng dậy, cậu nhìn giờ chuyến bay, đến lúc phải đi rồi.

"Dương Dương."

Bùi Xuyên khẽ nhíu mày, đưa tay lau nước mắt ở khóe mắt cậu: "Đừng khóc, tin anh, nhiều nhất là một tháng thôi."

Thịnh Dương cố gắng nén nghẹn ngào, khó khăn gật đầu, cậu mím môi, lau nước mắt: "Em biết rồi."

Cậu giả vờ nhìn đi chỗ khác: "Sắp đến giờ rồi, hai người đi đi."

Thịnh Chước Miên không biết vì sao Thịnh Dương đột nhiên lại buồn bã như vậy, thằng bé cũng học theo Bùi Xuyên, đưa bàn tay nhỏ mềm mại lau nước mắt cho Thịnh Dương, đôi mắt to tròn đầy lo lắng.

Bùi Xuyên nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được, trước mặt dòng người qua lại ở sân bay, anh dùng một tay ôm eo Thịnh Dương rồi cúi xuống hôn.

Đám đông qua lại xung quanh đều quay sang nhìn họ.

Đây là một nụ hôn nhẹ nhàng, chỉ chạm nhẹ.

Bùi Xuyên buông tay, khẽ nói với cậu: "Ăn uống ngủ nghỉ đúng giờ, có chuyện gì thì gọi cho anh, biết chưa?"

Thịnh Dương kìm nén tiếng nức nở, gật đầu: "Biết rồi."

Thông báo ở sân bay lại một lần nữa thúc giục, Bùi Xuyên hôn lên trán cậu: "Dương Dương, bọn anh đi đây."

Thịnh Dương cứ thế tiễn họ đi, đợi đến khi hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng Bùi Xuyên nữa cậu mới cuối cùng không nhịn được đưa tay lau nước mắt.

Mới xa nhau có một phút, cậu đã bắt đầu nhớ Bùi Xuyên và bé con rồi.

Thịnh Dương về đến nhà lại một mình nằm trên giường khóc rất lâu, cậu một chút cũng không muốn rời xa Bùi Xuyên.

Nhưng Bùi Xuyên vì cậu mà cứ ở mãi đây cũng không thực tế, Thịnh Dương tự nhủ mình không thể sống tùy hứng như vậy, nếu mọi chuyện đều theo ý muốn của cậu, kết quả cuối cùng có thể sẽ không tốt.

Cậu vẫn còn nhớ mục đích ban đầu mình đến trường, cậu cũng phải trở thành hậu phương và chỗ dựa của Bùi Xuyên.

Cậu vừa mới lập lời thề, chuẩn bị mở điện thoại kiểm tra thời khóa biểu thì phát hiện Bùi Xuyên đêm qua đã chuyển 10 vạn tệ vào thẻ ngân hàng của cậu, ghi chú: Chi phí sinh hoạt của bảo bối.

Thịnh Dương nhìn dòng ghi chú trên đó, nước mắt lại vô thức chảy xuống.

Trên ga trải giường vẫn còn vương vấn mùi của Bùi Xuyên, tối qua cả nhà họ còn ngủ cùng nhau trên giường, bây giờ chỉ còn lại một mình cậu.

Thịnh Dương cả người như bị sương giá đánh úp, co ro trên giường không chịu dậy, cậu cứ thế nằm đến tối.

Bùi Xuyên vừa xuống máy bay đã mở camera giám sát, phát hiện Thịnh Dương một mình cô đơn trên giường, ôm thú bông ngủ.

Hắn nhíu chặt mày, lập tức gọi điện cho Cố Nam, vừa mở miệng đã hỏi: "Bên Lan Lăng còn bao lâu nữa?"

Cố Nam: "Xin chờ một lát, tôi kiểm tra xem."

Một lúc sau anh ta nói: "Cuối tháng này."

Bùi Xuyên hỏi: "Có thể sớm hơn không?"

Cố Nam không trực tiếp từ chối mà hỏi: "Tổng giám đốc Bùi, ngài muốn sớm hơn bao lâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!