Thịnh Dương theo bản năng nhận lấy ly nước, tai hơi đỏ, cậu vẫn chưa quen lắm việc Bùi Xuyên gọi mình như vậy ở bên ngoài.
Lạc Phá Niên trợn tròn mắt không thể tin được, cậu ta nhìn Bùi Xuyên một cái, cả hai đều nhìn thấy sự đối địch rõ ràng trong mắt đối phương.
Cậu ta vẫn không từ bỏ ý định hỏi: "Anh Thịnh Dương, đây là...?"
Thịnh Dương vẫn còn hơi lúng túng không biết phải thừa nhận chuyện này trước mặt học sinh của mình thế nào.
Cậu chỉ cảm thấy nhiệt độ trên mặt không ngừng tăng lên: "Đây là người yêu của anh, Bùi Xuyên."
Bùi Xuyên.
Cái tên này Lạc Phá Niên rất quen thuộc.
Gia đình họ Lạc cũng được xem là một gia tộc có danh tiếng, còn Bùi Xuyên
- đơn giản chính là hình mẫu người thừa kế trong mơ của giới thượng lưu.
Đẹp trai, có tham vọng, chín chắn, điềm đạm, lại còn chung tình.
Lạc Phá Niên không hề hứng thú với mấy chuyện hào môn quyền quý này, cậu ta thật sự không hiểu: suốt ngày cứ tơ tưởng đến người khác để làm gì chứ.
Nhưng ngay cả cậu ta, người cả ngày trốn trong phòng chơi game, cũng bị buộc phải nghe vài lần, bất đắc dĩ cũng biết chút ít về người này.
May mắn là bố mẹ cậu ta không nhắc đến nữa trong thời gian thi đại học, chắc là sợ ảnh hưởng đến cậu ta.
Sau khi thi xong, Lạc Phá Niên bắt đầu chuyên tâm rèn luyện sức khỏe, học các mẹo nhỏ để theo đuổi người khác, chỉ để trông đẹp trai hơn khi gặp Thịnh Dương ở đại học.
Dù sao thì cậu ta cũng rất tự tin vào khuôn mặt của mình.
Cậu ta còn tưởng tượng Thịnh Dương cũng có tình cảm với mình, chỉ là ngại cả hai đều là Alpha nên không thể ở bên nhau.
Nhưng bây giờ sự thật lại nói cho cậu ta biết, người cậu ta thích và người cậu ta không muốn nghe đến nhất lại ở bên nhau, thậm chí người kia còn là một Beta không có bất kỳ pheromone nào.
Thậm chí còn không phải là tình yêu AA.
Phản ứng đầu tiên của Lạc Phá Niên là không tin.
Nhưng cậu ta nhanh chóng nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay phải của hai người, đồng tử đột nhiên co rút lại, trong giây lát thậm chí còn quên mất cách mở miệng nói chuyện.
Thấy biểu cảm của cậu ta, Bùi Xuyên bất ngờ cảm thấy rất vui.
Trước đó, Bùi Xuyên đã điều tra rõ ràng thân thế của người này.
Chỉ là một tên nhóc con.
Nhưng hắn vẫn giữ vẻ ngoài của một người anh trai dịu dàng, giọng nói mang theo chút nghi hoặc: "Dương Dương, cậu ta là ai?"
Thịnh Dương bị hắn gọi mà tim đập thình thịch, cậu úng giới thiệu: "Đây là học sinh mà em từng làm gia sư, Lạc Phá Niên."
Bùi Xuyên gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, hắn lại hỏi: "Nghe nói hai người vừa định đi tiệm đồ ngọt?"
"Đúng vậy."
Lạc Phá Niên cố gắng trấn tĩnh lại, cậu ta rất rõ, Thịnh Dương vẫn chưa đến tuổi có thể đăng ký kết hôn, điều này có nghĩa là hai người này hiện tại vẫn chưa có mối quan hệ thực tế nào, cậu ta vẫn còn cơ hội.
Tuổi trẻ chính là không biết che giấu cảm xúc của mình.
Vừa mở miệng đã đầy mùi thuốc súng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!