Chương 49: Run rẩy, vậy anh làm em ấm hơn nhé, bảo bối

Thịnh Dương ở thư viện lại xen kẽ đọc xong một quyển sách, cậu nhắm mắt lại và tự xoa bóp mắt.

Khi cảm giác mỏi mắt đã đỡ hơn nhiều, cậu vừa đứng dậy đặt sách về chỗ cũ thì ánh mắt lại nhanh chóng dừng lại ở một quyển sách văn học nghiêm túc trên kệ cao.

Muốn đọc quá...

Chỉ là bây giờ bụng cậu đã lớn, trong khi vị trí của quyển sách lại cao hơn hẳn tầm với, khiến việc lấy nó trở nên khá khó khăn.

Cuối cùng, sau một hồi cố gắng, Thịnh Dương cũng chạm được vào một góc sách và cố kéo ra. Không ngờ bìa sách chẳng biết bị dính gì mà lôi theo cả một quyển sách dày cộp khác rơi xuống theo.

Cậu còn chưa kịp phản ứng để đỡ lấy thì cuốn sách ấy đã rơi thẳng xuống người bên cạnh, phát ra một tiếng "bịch" nặng nề.

Mặt Thịnh Dương tức thì tái mét, vội vàng khẽ giọng xin lỗi: "Xin lỗi xin lỗi, bạn không sao chứ?"

Đợi khi cậu nhìn rõ khuôn mặt của người đó, Thịnh Dương đột nhiên nhớ ra người này trông rất quen, hình như cậu đã từng gặp.

Ôn Tri Thu dùng tay ôm lấy cánh tay mình, tái nhợt mặt lắc đầu: "Không sao."

Anh ta cúi xuống nhặt quyển sách lên rồi đặt lại vào chỗ cũ, đang ôm tay định rời đi thì bị Thịnh Dương nắm lấy vạt áo.

Thịnh Dương rất lo lắng nhìn anh ta: "Thật sự không sao chứ? Bạn có muốn đi khám không?"

Rơi từ trên cao xuống như vậy, đập vào người chắc chắn rất đau.

Thịnh Dương đề nghị một cách nghiêm túc:

"Hay là... chúng ta đến bệnh viện khám thử nhé?"

Ánh mắt cậu đầy quan tâm, không hề gượng ép. Rõ ràng chỉ là một vết thương nhỏ, vậy mà cậu lại lo lắng đến thế.

Anh ta chợt nhận ra

-đã rất lâu rồi mình không còn cảm nhận được sự quan tâm chân thành như vậy từ người khác

Ôn Tri Thu rất bình tĩnh lắc đầu: "Cảm ơn ý tốt của cậu, không cần đâu."

Thịnh Dương một tay cầm sách, mặt đầy vẻ áy náy.

Làm người ta bị thương mà không đền bù gì khiến trong lòng cậu vô cùng khó chịu.

Cậu nhìn đồng hồ, đã gần trưa rồi, trong lòng nhanh chóng suy nghĩ nếu gặp tình huống này Bùi Xuyên sẽ làm gì.

Đợi có câu trả lời, cậu ấp úng hỏi Ôn Tri Thu: "Vậy... vậy thì, bạn... đói không?"

Ôn Tri Thu hơi nghi hoặc ngước mắt nhìn cậu.

Mặt Thịnh Dương hơi đỏ vì ngại ngùng và lúng túng: "Mình... mời bạn ăn cơm nhé."

Ôn Tri Thu cười nhạt lắc đầu: "Thật sự không sao đâu."

Thịnh Dương vẫn không chịu bỏ cuộc. Dù sao cậu cũng cảm thấy mình có trách nhiệm rất lớn, hơn nữa, một quyển sách nặng như vậy rơi xuống, sao có thể nói là không sao được chứ?

Cậu mím môi: "Vừa nãy làm bạn bị thương thật sự rất xin lỗi, mình chỉ muốn mời bạn ăn cơm, để xin lỗi bạn."

Ôn Tri Thu nhìn cậu, trong đôi mắt trong veo đó ẩn chứa ánh nhìn dò xét.

Sau đó anh ta khẽ mỉm cười: "Vậy được thôi, nhưng không phải là xin lỗi, cứ coi như chúng ta làm bạn đi."

Hôm nay là chủ nhật, trước khi rời đi Thịnh Dương còn thu dọn đồ đạc trên bàn của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!