Chương 48: Về nhà thôi, bảo bối

Thật ra Thịnh Dương cũng rất ít khi ăn những thứ này.

Trước đây là vì còn nhỏ, gia đình quản lý nghiêm ngặt lại thêm tiền trong tay không có bao nhiêu nên không nỡ mua, mỗi lần nhìn thấy bạn học cầm trên tay những củ khoai tây nướng béo ngậy rắc ớt đỏ tươi hoặc các món ăn vặt khác, cậu lại âm thầm nuốt nước bọt.

Khó khăn lắm mới đợi đến sau kỳ thi đại học thì lại không hiểu sao chuyển đến sống ở nhà Bùi Xuyên, mọi thứ đều được chuẩn bị sẵn sàng đưa đến tận miệng cậu.

Nhưng trong lòng Thịnh Dương vẫn luôn khao khát những món ăn vặt.

Đi dọc con phố, cậu nhìn thấy gì cũng muốn thử một chút.

Chỉ cần ánh mắt cậu dừng lại ở một quầy hàng nào đó, Bùi Xuyên sẽ trước tiên đánh giá tình trạng vệ sinh của quầy hàng đó, xác định miễn cưỡng đạt yêu cầu rồi mới mua cho Thịnh Dương.

Nhưng cũng chỉ cho Thịnh Dương ăn ba miếng, dù sao ăn quá nhiều buổi tối có thể sẽ khó chịu vì đầy bụng.

Hơn nữa, tiểu gia hỏa vừa nhìn đã biết chưa từng đến những nơi này bao giờ, giống như một chú chó con vừa ra khỏi ổ, vô cùng tò mò quan sát xung quanh.

Bùi Xuyên chắc chắn cậu không biết con phố này có rất nhiều món ăn vặt, bây giờ ăn no rồi lát nữa nhìn thấy món muốn ăn chỉ có thể nhìn chằm chằm.

"Chú ơi, cho cháu một phần khoai lang viên với khoai môn ạ!"

Thịnh Dương nhìn tấm bảng ghi tên món ăn ở phía trên cùng của quầy hàng, do dự chọn một món mình muốn ăn nhất.

"Được rồi!"

Tốc độ làm của ông chủ rất nhanh, chưa đầy một lát đã làm xong.

Bùi Xuyên như thường lệ quét mã thanh toán.

Đợi lấy được món, Thịnh Dương rất thành thạo múc một muỗng đưa đến môi Bùi Xuyên.

Bùi Xuyên cũng rất tự nhiên nếm thử một miếng.

Đợi hắn ăn xong Thịnh Dương mới tiếp tục vui vẻ đi dạo, nhưng ăn được vài miếng lại bị Bùi Xuyên lấy đi.

Thịnh Dương cũng biết anh ấy là vì mình, mặc dù rất tiếc nhưng vẫn ngoan ngoãn buông tay, còn những phần còn lại thì do Bùi Xuyên giải quyết.

Đợi đi dạo hết một con phố, Thịnh Dương cũng đã ăn no.

Bùi Xuyên kiểm soát lượng rất tốt, sẽ không để cậu ăn quá no nhưng cũng không đến mức không thỏa mãn.

Tối nay Thịnh Dương lại được uống trà sữa yêu thích, lại được nếm thử những món ăn vặt mà trước đây không thể ăn được, rất vui vẻ hôn một cái lên má Bùi Xuyên.

Trước đây cậu sẽ không chủ động làm những hành động này, nhưng Thịnh Dương bây giờ đã biết biểu lộ rất thẳng thắn.

Bùi Xuyên khẽ nhướng mày: "Chỉ bên này thôi sao?"

Thịnh Dương ngây người một chút, rất nhanh lại hôn một cái lên má bên kia của Bùi Xuyên.

Đợi cậu phản ứng lại rằng mình bây giờ tuy đang ở góc khuất, nhưng xung quanh vẫn có rất nhiều người, thậm chí họ đều đang nhìn mình thì mặt cậu đỏ bừng.

Bùi Xuyên âm thầm cười một tiếng, nắm tay cậu, siết chặt: "Về nhà thôi, bảo bối."

Thịnh Dương đi bộ cả buổi tối cũng mệt rồi, liền dựa sát vào Bùi Xuyên, ngầm đồng ý với quyết định của hắn.

Hai người giống như một cặp tình nhân bình thường trên thế giới, đi bộ trên con phố, đi đến nửa đường dây giày của Thịnh Dương còn bị tuột, Bùi Xuyên buông tay cậu ấy ra, rất tự nhiên cúi xuống buộc lại dây giày cho cậu ấy, đợi mọi thứ xong xuôi lại rút một chiếc khăn ướt lau tay rồi tiếp tục nắm tay Thịnh Dương, hoàn toàn không chú ý đến ở cách họ không xa có một ánh mắt đang âm thầm dõi theo họ.

Thịnh Dương ngồi lại trên xe rồi xoa xoa cái bụng vốn đã tròn của mình.

Em bé của cậu và Bùi Xuyên vẫn luôn rất ngoan, trừ đoạn thời gian đầu hơi hành hạ cậu một chút, đến bây giờ vẫn rất tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!