Càng gần cuối năm, công ty dần trở nên bận rộn, thời gian Bùi Xuyên về nhà mỗi ngày cũng càng lúc càng muộn, từ lúc đầu 7 giờ tối đúng giờ về nhà, đến bây giờ sớm nhất cũng phải 11 giờ đêm mới về.
Hắn bắt đầu không cho Thịnh Dương chờ ở phòng khách nữa.
Không chỉ vì sợ Thịnh Dương ngủ trên ghế sofa khó chịu, mà còn vì bụng Thịnh Dương bây giờ đã lớn đến mức đi bộ chưa đầy mười phút đã đau lưng, chân cũng bị phù thũng và thường xuyên phải thức dậy ban đêm, cả ngày vì tiểu gia hỏa trong bụng mà bị hành hạ rất mệt mỏi, người lại gầy đi một vòng lớn.
Đương nhiên những điều này đều do Bùi Xuyên tự mình quan sát thấy, trước mặt hắn, Thịnh Dương vẫn như trước ngoan ngoãn nghe lời, hoàn toàn không nói bất cứ điều gì về việc mình khó chịu ở đâu, mỗi tối đều để lại một chiếc đèn ngủ nhỏ ở đầu giường, mơ màng chờ Bùi Xuyên về nhà.
Nhưng càng như vậy Bùi Xuyên càng cảm thấy trong lòng như bị ngàn cân đá đè nặng.
Hắn chỉ hận mình không thể chia sẻ gánh nặng với Thịnh Dương.
Thịnh Dương quan sát thấy biểu cảm của hắn, liền đứng dậy ôm lấy, vỗ vỗ lưng hắn, ôn hòa nói: "Không sao đâu anh, em là Alpha, có thể chịu đựng được."
Thực ra Thịnh Dương vốn không thích dùng giới tính thứ hai của mình để nói về điều gì, nhưng cậu vì không muốn Bùi Xuyên lo lắng nên vẫn nói như vậy.
Vì Alpha trong mắt đại chúng tượng trưng cho sự mạnh mẽ.
Bùi Xuyên ngước mắt nhìn cậu, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt gầy gò và khóe mắt hơi mệt mỏi của thiếu niên, cau chặt mày: "Cái này không liên quan đến việc em là Alpha, khó chịu thì là khó chịu, đừng cố gắng chịu đựng."
Bất kể giới tính thứ hai của Thịnh Dương là gì, cậu vẫn là bảo bối của Bùi Xuyên.
Bụng Thịnh Dương đã lớn đến mức phải cởi ba chiếc cúc áo ngủ bên dưới, bụng trắng nõn căng phồng, gần đây Thịnh Dương còn thường xuyên mất kiểm soát pheromone, nhưng Bùi Xuyên hoàn toàn không có cách nào xoa dịu pheromone cho cậu, nhưng ngay cả như vậy, hắn vẫn kinh ngạc khi phát hiện Thịnh Dương lại có thể dựa vào việc ngửi mùi hương trên người hắn mà tiến vào kỳ đ*ng d*c giả.
Khuôn mặt tiểu Alpha đỏ bừng, đôi mắt đẹp dịu dàng như nước ẩn chứa một lớp sương mỏng, pheromone trong phòng đột nhiên dâng lên, Bùi Xuyên chỉ cảm thấy hô hấp có chút khó khăn.
"Anh ơi... cắn em một miếng đi..."
Thịnh Dương nghẹn ngào nói, "Cho em..."
Nhưng Bùi Xuyên chỉ là một Beta.
Hắn có thể cho Thịnh Dương mọi thứ, thậm chí nếu Thịnh Dương muốn cả những vì sao trên trời, hắn cũng sẵn sàng hái xuống.
Thế nhưng, hắn lại không thể cho cậu dù chỉ một chút pheromone.
Cuối cùng, Thịnh Dương bị hành hạ đến mức đau đớn tột cùng, hai mắt đỏ hoe, toàn thân đầm đìa mồ hôi.
Alpha bình thường đã phân hóa vào năm 14 tuổi, Thịnh Dương vì sức khỏe không tốt nên phân hóa muộn vài năm.
Nhưng cậu chưa bao giờ được xoa dịu bằng pheromone của Omega. Mỗi kỳ nhạy cảm đều dữ dội hơn kỳ trước, khiến cậu dễ cáu kỉnh. Thế nhưng, chỉ cần Bùi Xuyên hạ giọng gọi tên cậu, cậu sẽ lập tức cúi đầu, môi khẽ chạm vào cổ Bùi Xuyên.
Ban đầu, Thịnh Dương còn cố gắng giữ lý trí. Nhưng cuối cùng, khi ngửi thấy mùi đàn hương trên người Bùi Xuyên, cậu hoàn toàn mất kiểm soát, hung hăng cắn vào vị trí tuyến thể không tồn tại của một Beta.
Cổ sau của Bùi Xuyên bị cắn đến mức máu thịt lẫn lộn, nhưng Thịnh Dương lại không cảm nhận được dù chỉ một chút mùi pheromone.
Mắt Thịnh Dương đỏ hoe, tại sao không có...
Cậu đẩy Bùi Xuyên xuống giường, điên cuồng hôn hắn.
Alpha không có pheromone xoa dịu, điều duy nhất có thể làm là tiết dục.
Bùi Xuyên để lưng cậu tựa vào mình, cúi đầu tỉ mỉ hôn lên tuyến thể nhạy cảm của tiểu Alpha, tay không ngừng v**t v* trước người Thịnh Dương.
Từng lọn tóc đen của Thịnh Dương ướt sũng, dính chặt vào gương mặt trắng trẻo như sứ, thân người khẽ ngửa về sau, đôi môi hồng khẽ hé, phát ra những tiếng nghẹn ngào đầy kìm nén, như thể không thể chịu đựng nổi thêm nữa.
Nhưng như vậy vẫn còn chưa đủ. Nếu muốn giúp Thịnh Dương ổn định pheromone, chỉ có hai con đường: một là tìm được một Omega thật sự phù hợp với cậu, hai là khiến cậu kiệt sức hoàn toàn, rồi dùng chính cơ thể và hơi thở của hắn để trung hòa cơn hỗn loạn đang cuộn trào trong máu Thịnh Dương.
Bùi Xuyên cũng không dễ chịu gì, không ai có thể chịu đựng mãi việc người mình yêu quần áo xộc xệch trên người mình, còn phát ra những âm thanh như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!