Gần đến mùa đông, cơ thể Thịnh Dương cũng trở nên mệt mỏi hơn.
Bình thường cậu có thể cố gắng mở mắt lúc bảy, tám giờ, nhưng bây giờ mỗi ngày phải ngủ đến mười giờ mới cảm thấy cơ thể không còn mệt mỏi như vậy nữa.
Thịnh Dương vẫn còn trong giấc ngủ mơ màng đã cảm thấy hơi thở không được thông suốt, mùi đào ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng cậu.
Bùi Xuyên bây giờ luôn thích hôn cậu khi cậu ngủ say, Thịnh Dương thường xuyên bị Bùi Xuyên hôn tỉnh giấc giữa đêm.
Bùi Xuyên không chỉ hôn, mà còn ôm cậu rất chặt, như thể sợ cậu bỏ chạy vậy.
Thịnh Dương nhìn đồng hồ, phát hiện đã gần mười hai giờ trưa rồi.
Cậu dụi dụi mắt hỏi: "Anh ơi, hôm nay anh không đi làm sao?"
Bùi Xuyên phát hiện Thịnh Dương dường như còn nhiệt tình với việc đi làm hơn cả hắn.
"Không muốn đi."
Giọng Bùi Xuyên hơi có chút tùy hứng.
Hắn thuận thế nằm xuống bên cạnh Thịnh Dương, cánh tay rộng lớn ôm cậu vào lòng, như một chú chó lớn ôm Thịnh Dương: "Đã lâu rồi không ở bên em."
Người trước đây gần như làm việc ở công ty theo đơn vị tháng, giờ lại đặc biệt thích ở nhà. Còn chưa đến giờ tan làm, hắn đã bắt đầu không kìm được mà nghĩ xem tối nay sẽ nấu gì cho Thịnh Dương ăn. Ngay cả sách đọc cũng chuyển sang những cuốn liên quan đến việc mang thai.
Lần này, Thịnh Dương cũng không còn thúc giục Bùi Xuyên nhất định phải đi làm nữa.
Dù sao thì cậu cũng có tư tâm
- cậu muốn Bùi Xuyên ở bên mình nhiều hơn.
Cậu điều chỉnh một tư thế thoải mái trong lòng Bùi Xuyên, cụp mắt nhìn bụng mình nói: "Anh ơi, em bé đã lớn đến vậy rồi."
Cậu vừa nói vừa dùng tay khoa tay múa chân: "Lúc đầu phát hiện ra nó còn bé xíu."
Thịnh Dương vừa nghĩ vừa tự mình thấy vui.
Cậu cười tươi hỏi: "Anh ơi, anh thích con trai hay con gái ạ?"
Vấn đề này Bùi Xuyên lại chưa từng nghĩ đến.
Là con trai hay con gái đối với hắn mà nói cũng không có quá nhiều khác biệt.
Hắn dụi dụi vào má Thịnh Dương mềm mại và mịn màng, giọng nói rất nhạt: "Là em sinh ra thì anh đều thích."
Thịnh Dương nghe hắn nói thì hơi ngại ngùng, cậu khẽ phồng má: "Anh ơi, sao gần đây anh lại nói những lời này vậy."
Mắt Bùi Xuyên có chút khó hiểu, hắn tỉ mỉ ngửi mùi hương sạch sẽ và dễ chịu trên cổ Thịnh Dương: "Lời gì?"
Thịnh Dương không dám nhìn hắn, ánh mắt không ngừng đảo loạn xạ: "Chính là những lời như nhớ em gì đó."
Trong khoảng thời gian này Thịnh Dương có thể cảm nhận được, Bùi Xuyên trở nên thẳng thắn hơn vô cùng.
Trước đây, cậu dường như chỉ có thể chạm vào lớp băng dày và rắn chắc bao quanh Bùi Xuyên. Nhưng kể từ khi trở về đây, cậu phát hiện lớp băng ấy dường như đang dần tan chảy
- và bây giờ, cậu như đã có thể thật sự chạm tới con người thật của Bùi Xuyên.
Dù sao Thịnh Dương trước đây từng nghĩ chỉ cần có thể nói chuyện vài câu với Bùi Xuyên đã đủ mãn nguyện rồi thì làm sao dám mơ tưởng tương lai có một ngày Bùi Xuyên sẽ chủ động hôn cậu, gọi cậu là "bảo bối" thậm chí còn làm nũng với cậu chứ.
Bùi Xuyên nhìn chằm chằm vào hàng mi run rẩy vì căng thẳng của cậu, trong lòng có một chút nghi hoặc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!