Tô Ngộ cố gắng suy nghĩ một lát, lắc đầu: "Em không nhớ."
Thấy vẻ mặt cậu bé thoáng nét đau khổ, Thịnh Dương vội vàng nói: "Không nhớ thì đừng nghĩ nữa, những chuyện đó không quan trọng."
Tô Ngộ suy nghĩ một lúc, rồi nghiêm túc nói:
"Không đúng, em nhớ có người dặn em phải nói một chuyện rất quan trọng."
Vẻ mặt nghiêm túc của cậu bé khác hẳn lúc nãy, thần sắc trở nên rất sắc bén, nhưng sự sắc bén này lại thoáng qua, Tô Ngộ rất buồn bã nói: "Nhưng em quên rồi."
Thịnh Dương không nhịn được, xoa xoa cái đầu mềm mại của cậu bé: "Không sao đâu, cứ từ từ nghĩ."
Cậu thử chủ động tìm đề tài: "Em có thích làm gì không?"
Nói đến đây, mắt Tô Ngộ sáng rỡ: "Em thích đọc sách."
Thịnh Dương cười cười, dỗ dành nói: "Vậy chúng ta cùng đọc sách nhé, em cứ cầm điện thoại, đợi Tô Mặc xuống máy bay anh ấy sẽ gọi điện cho em."
Lời nói của Thịnh Dương từ từ xoa dịu sự bất an trong lòng Tô Ngộ, cậu bé ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."
Thịnh Dương liền dẫn Tô Ngộ đến đại sảnh, lấy máy tính bảng cho cậu bé đọc sách điện tử.
Tô Ngộ đặc biệt ngoan ngoãn ngồi ở góc, cúi đầu đọc sách.
Thịnh Dương cũng lấy sách tiếng Hán năm nhất ra tiếp tục nghiên cứu.
Cậu rất thích mọi thứ liên quan đến chữ viết, cảm thấy dường như chữ viết có thể tạo ra sự cộng hưởng với mình, nhưng chỉ là thời cấp ba Thịnh Quyền luôn nói: "Mày là một Alpha học mấy thứ văn vẻ làm gì?"
"Đọc mấy cuốn sách nát này có thể giúp mày kiếm cơm sao?"
Thịnh Dương không muốn tranh cãi với ông ta, âm thầm cố gắng học những kiến thức liên quan.
Cậu vốn có thể ôm một cuốn sách đọc cả ngày, nhưng bây giờ mang thai rồi, không thể ngồi lâu được.
Cậu đọc một lát là phải đứng dậy xoa xoa eo.
Tô Ngộ đương nhiên chú ý đến hành động của cậu, chủ động đề nghị: "Anh Thịnh Dương, để em giúp anh nhé."
Thịnh Dương không quen lắm với việc người khác chạm vào mình, nhưng cậu biết Tô Ngộ cũng có ý tốt nên đồng ý.
Tô Ngộ vừa mới xoa được một lúc thì điện thoại của Bùi Xuyên gọi đến.
"Alo? Anh."
Thịnh Dương hỏi, "Sao đột nhiên anh lại gọi cho em vậy?"
Bùi Xuyên bên kia hỏi: "Eo có đau lắm không?"
Thịnh Dương vô thức nhìn về phía phòng giám sát, cậu nói: "Chỉ một chút thôi ạ."
Bùi Xuyên "ừ" một tiếng: "Tối về nhà anh giúp em."
Thịnh Dương đột nhiên nhận ra Bùi Xuyên có phải đang ghen không, cậu đột nhiên thấy hơi buồn cười, nhưng cũng không vạch trần: "Được, em đợi anh về."
Hai người lại nói chuyện một lát thì cúp điện thoại.
Thịnh Dương vừa đặt điện thoại xuống thì chạm mắt với Tô Ngộ.
Tô Ngộ: 0.0
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!