Chương 40: Sao lại ra nữa rồi?...

Thịnh Dương ngây người.

Nhiệt độ trên mặt cậu sắp có thể chiên trứng được rồi.

Bùi Xuyên hôm nay sao lại trở nên... thẳng thắn đến vậy.

Chưa đợi Thịnh Dương nghĩ xong, xe đã dừng lại.

Thịnh Dương thấy bên ngoài có hai người đứng, một cao một thấp.

Người cao khóe miệng nở nụ cười nhạt, người thấp mặc áo len màu vàng, da rất trắng, mắt rất to.

Đây chắc là em trai của Tô Mặc.

Thịnh Dương vừa định xuống xe thì bị Bùi Xuyên đỡ lấy.

"Đất hơi trơn."

Bùi Xuyên nói.

Tô Mặc thấy rõ nhưng không nói ra, anh tự giới thiệu với Thịnh Dương: "Tôi là Tô Mặc, đây là... em trai tôi, Tô Ngộ, lại đây, chào anh đi em."

Tô Ngộ nhìn thấy Thịnh Dương thì mặt đỏ bừng, chui thẳng vào lòng Tô Mặc.

Tô Mặc xoa đầu cậu bé, cười nói: "Có lẽ hơi nhát người lạ, chúng ta vào trước đi."

Buổi tối, Tô Mặc đặt chỗ ở một quán ăn thôn quê có hương vị rất đậm chất truyền thống. Bùi Xuyên thấy mấy ngày nay Thịnh Dương toàn ăn đồ ăn healthy ở nhà có vẻ hơi ngán, nên dẫn cậu đi đổi vị một chút.

Tô Mặc thích ăn cay, gọi không ít món Tứ Xuyên.

Khi đĩa huyết vượng đỏ au được bưng lên, mắt Thịnh Dương sáng rỡ, cậu nuốt nước bọt trong vô thức.

Thật ra cậu không ăn được quá cay, nhưng bây giờ lại đột nhiên rất muốn thử.

Bùi Xuyên vốn chỉ đưa Thịnh Dương đến để đổi vị ngẫu nhiên, nên cũng không hạn chế nhiều.

Anh gắp cho Thịnh Dương một đũa lòng bò, rồi đặt một bát nước lọc để Thịnh Dương nhúng qua khi ăn.

Nhưng hai người đối diện cứ trừng mắt nhìn họ, Thịnh Dương cũng ngại nói: "Anh ơi, em tự mình làm được mà."

Bùi Xuyên hoàn toàn không nghe ra lời ẩn ý của cậu: "Không sao, cứ coi như không có họ là được."

Tô Mặc: "?"

Hắn ta khẽ cười: "Là coi như không có tôi chứ gì?"

Tô Mặc đảo mắt, đột nhiên thở dài: "Chẳng trách cậu khai sáng rồi, ban ngày còn hỏi tôi làm thế nào để..."

"Tô Mặc."

Bùi Xuyên đột ngột lên tiếng, ấp úng mãi mới nói ra được một câu: "Ăn cơm đi."

Nhưng sự tò mò của Thịnh Dương đã bị khơi dậy: "Hỏi cái gì cơ?"

Bùi Xuyên cầm khăn giấy lau môi cậu đang đỏ mọng vì ăn: "Không có gì, còn muốn ăn gì anh gắp cho."

Tô Mặc cũng chỉ đang trêu Bùi Xuyên, hắn cười nói:

"Không có gì, chỉ là nghĩ lại thấy lạ thật. Cậu không biết hồi đại học Bùi Xuyên lạnh nhạt với mấy em khóa dưới đến mức nào đâu

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!