Chương 39: Chăm sóc em, nếm thử rồi, rất ngọt

Thịnh Dương nói xong những lời này bản thân cũng có chút ngại ngùng, cậu miễn cưỡng cười nói: "Thật ra chỉ cần em nghĩ kỹ một chút là có thể nhận ra họ đang lừa em, nhưng mà..."

Chỉ là khi nghe được tin tức về anh thì giống như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng vậy, dù trong lòng biết là hư ảo, cũng không nhịn được vươn tay ra nắm chặt lấy.

Bùi Xuyên không nói gì, mà chỉ im lặng cúi đầu hôn nhẹ Thịnh Dương, giọng hắn nghe vẫn rất bình tĩnh: "Sau này anh đi đâu cũng sẽ nói cho em biết."

Thịnh Dương ngẩng đầu để hắn hôn, trong phòng họp vô cùng yên tĩnh và rộng rãi, chỉ có hai người bọn họ.

Rất lâu sau, Thịnh Dương mới cuối cùng lấy lại được một chút lý trí. Cậu khẽ nói: "Vẫn còn ở công ty mà."

Bùi Xuyên hôn nhẹ lên má cậu: "Anh là ông chủ."

Thịnh Dương không nói được gì nữa.

Cậu đã bận rộn suốt cả buổi, đến giờ vẫn chưa được nghỉ ngơi.

Chỉ một cái chớp mắt vì mệt mỏi, Thịnh Dương đã lập tức bị Bùi Xuyên nhìn ra, ánh mắt hắn lập tức dừng lại, không bỏ sót chút biến đổi nào trên khuôn mặt cậu.

"Nếu mệt thì anh đưa em về nhà trước có được không?" Bùi Xuyên khẽ thương lượng với cậu.

Thịnh Dương dụi mắt, lắc đầu, ngoan ngoãn nói: "Em muốn ở bên anh."

Nói chính xác hơn, cậu chỉ muốn được ở cạnh Bùi Xuyên. Thịnh Dương cũng không hiểu sao dạo này mình lại dính người đến thế

- chỉ cần Bùi Xuyên không ở bên, cậu liền thấy trống trải, nhớ đến phát điên, nhớ ánh mắt hắn, giọng nói của hắn, cả mùi hương quen thuộc trên người hắn nữa.

Lúc ở nhà, trong lòng cứ bồn chồn lo lắng không rõ lý do, nhưng vừa được ở bên cạnh Bùi Xuyên, cậu liền cảm thấy bình yên. Rất an tâm, thực sự rất an tâm.

Bùi Xuyên cũng không nỡ để cậu ngồi trên sofa, trực tiếp nắm tay cậu đi về phía văn phòng.

Vừa đi ngang qua khu văn phòng bên ngoài, tất cả mọi người đều "ồ" một tiếng đầy ẩn ý, mặt Thịnh Dương lập tức đỏ bừng.

Bùi Xuyên thì không có biểu cảm gì thay đổi, chỉ là môi mím rất chặt.

Đến văn phòng rồi, Thịnh Dương mới phát hiện Bùi Xuyên còn có một phòng nghỉ rất kín đáo, bên trong giống như một căn hộ hai phòng ngủ rộng rãi, có đủ mọi thứ, thậm chí còn có chỗ để tắm. Trong tủ quần áo đơn giản bày vài bộ sơ mi đen và xám, ga trải giường cũng được trải rất gọn gàng.

"Nếu mệt thì ngủ ở đây." Bùi Xuyên nói, "Có chuyện gì cứ gọi anh."

Hắn nắm tay Thịnh Dương ngồi xuống giường, rồi khẽ ngồi xổm xuống giúp cậu cởi tất. Động tác rất nhẹ nhàng, từng chút một như đang xử lý món đồ quý giá.

Thịnh Dương bình thường vốn rất chú ý đến sạch sẽ, nhưng được Bùi Xuyên chăm sóc tỉ mỉ như vậy lại có chút không quen.

Cậu rõ ràng là người đến tạo bất ngờ cho Bùi Xuyên, vậy mà bây giờ lại thành Bùi Xuyên lo lắng chăm chút ngược lại. Trong lòng có chút bối rối nhưng cậu cũng không phản kháng, chỉ ngoan ngoãn để mặc hắn sắp xếp.

"Em không buồn ngủ." Thịnh Dương cứng miệng nói.

Rõ ràng bây giờ mắt cậu đều sắp không mở ra được rồi, thể lực của cậu bây giờ quá kém, luôn cảm thấy rất mệt mỏi.

Bùi Xuyên không vạch trần cậu, khẽ "ừm" một tiếng, không nhịn được lại hôn nhẹ lên trán cậu: "Buổi chiều nghỉ ngơi thật tốt, tối anh dẫn em đi ăn."

Nói đến cái này, mắt Thịnh Dương sáng lên: "Ăn gì ạ?"

Gần đây dưới sự chăm sóc của Bùi Xuyên, cậu đều ăn rất khỏe. Ăn khoẻ không có gì không tốt, chỉ là Thịnh Dương thỉnh thoảng cũng rất thèm đồ ăn cay nóng.

Bùi Xuyên cụp mắt xoa đầu cậu: "Đến lúc đó em sẽ biết."

Bùi Xuyên ngừng lại một chút, bổ sung: "Mấy ngày nay nhà sẽ có một người đến, cậu ấy sẽ ở lại đây vài ngày."

Thịnh Dương sững sờ: "Ai vậy ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!