Thịnh Dương hoàn toàn không ngờ Bùi Xuyên lại trực tiếp hôn cậu như vậy, cậu sững sờ một lúc rồi mới nhìn chằm chằm vào mặt Bùi Xuyên hỏi: "Có chuyện gì xảy ra sao? Sao vừa nãy vào thấy anh có vẻ mặt nghiêm túc vậy?"
Bùi Xuyên không trả lời câu hỏi của cậu, chỉ là lại ôm cậu vào lòng, cụp mắt nhìn cậu: "Sao không gọi anh đến đón em?"
Thịnh Dương vùi mặt vào ngực hắn, buồn bã nói: "Em không sao đâu, anh đừng lo lắng quá."
Bùi Xuyên làm sao có thể không lo lắng, hắn khẽ nói với Thịnh Dương: "Trong nhà có tài xế, sau này muốn đi đâu cứ nói với tài xế là được."
Thịnh Dương gật đầu: "Biết rồi ạ."
Cậu rời khỏi lòng Bùi Xuyên, khẽ nói: "Mọi người trong công ty anh đều tốt quá, vừa nãy em đến họ thấy em xách đồ không tiện còn giúp em nữa."
Khi cậu bước vào công ty, đã bị quy mô của Bùi thị làm cho kinh ngạc.
Cậu biết Bùi Xuyên rất lợi hại, nhưng không ngờ lại lợi hại đến mức này. Người ra người vào đều là những tinh anh trong giới thương nghiệp, ăn mặc chỉnh tề, bước đi vội vã.
Còn cậu, mặc đồ thường ngày, đứng ở nơi này lại có chút lạc lõng, như thể không thuộc về thế giới đó.
Khi Thịnh Dương đang mơ màng, cô lễ tân mặc vest công sở và giày bệt còn đi đến giúp cậu xách đồ, nhẹ nhàng hỏi: "Xin hỏi quý khách đến tìm ai ạ?"
Thịnh Dương khẽ nói: "Bùi Xuyên." Cậu nhận ra mình không nên xưng hô như vậy, liền vội vàng sửa lại: "Tìm tổng giám đốc Bùi ạ."
Cô lễ tân sững người một lát, sau đó dùng ánh mắt mà Thịnh Dương không hiểu nổi nhìn cậu, thậm chí trong ánh mắt còn lộ ra... sự phấn khích?
Thịnh Dương ngơ ngác nhìn cô: 0.0?
"Có phải không tiện không ạ?" Thịnh Dương có chút ngại ngùng nói, cậu còn muốn tạo bất ngờ cho Bùi Xuyên nữa.
Cô lễ tân lập tức nở nụ cười: "Không không không, tôi đi hỏi quản lý Cố trước."
Lời cô còn chưa dứt, Thịnh Dương đã thấy một người đàn ông có đôi mắt hiền hòa bước ra từ thang máy. Hắn nhìn thấy Thịnh Dương thì vẻ mặt rõ ràng kinh ngạc một thoáng, sau đó rất nhanh đã điều chỉnh lại vẻ mặt, đi đến trước mặt Thịnh Dương hỏi: "Thịnh tiên sinh, đến tìm tổng giám đốc Bùi sao?"
Thịnh Dương cũng không biết vì sao hắn lại nhận ra mình, cũng khẽ đáp: "Vâng."
Cố Nam khẽ gật đầu ý: "Vậy đi theo tôi."
Thịnh Dương cũng không biết vì sao lại thuận lợi như vậy, cậu đi theo Cố Nam vào thang máy, liền mở chiếc hộp nhỏ mình mang theo, lấy ra một chiếc hộp nhỏ được đóng gói rất cẩn thận đưa cho Cố Nam: "Anh muốn ăn cái này không?"
Vẻ mặt Cố Nam kinh ngạc một thoáng, Thịnh Dương cũng nhìn ra, liền bổ sung: "Là bánh dâu tây."
Cố Nam ho khan một tiếng, khó tin hỏi: "Cho tôi sao?"
Thịnh Dương gật đầu.
Cuối cùng Cố Nam với vẻ mặt hoảng hốt xách một hộp bánh ngọt nhỏ bước ra khỏi thang máy.
Văn phòng của Bùi Xuyên nằm ở tầng giữa, sâu bên trong nhất, bên ngoài vẫn là khu làm việc của nhân viên, Thịnh Dương trong lòng âm thầm hối hận vì làm thiếu. Hơn nữa cậu chú ý thấy mình vừa bước vào, ánh mắt của mọi người đều dán chặt vào cậu, và đồng loạt lộ ra vẻ mặt giống hệt cô gái lễ tân kia.
Thịnh Dương có chút rụt rè, cậu rất sợ mình có phải rất kỳ lạ nên người khác mới nhìn cậu như vậy. Cậu lấy chiếc hộp nhỏ ra hỏi: "Mọi người có muốn thử không?"
Một cậu trai trong số đó lập tức gãi đầu, vẻ mặt lúng túng, vừa muốn từ chối lại vừa không nỡ:
"À? Cái này... không hay lắm đâu."
Một người khác lập tức trừng mắt mắng:
"Không hay lắm cái gì mà không hay lắm, mày từ bao giờ lại giả tạo thế hả?"
Khu vực văn phòng tức thì vang lên tiếng cười, Thịnh Dương cũng dần dần thả lỏng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!