Thịnh Dương nhắn tin xong liền cảm thấy có chút buồn chán. Cậu mở điện thoại, không hiểu vì sao lại vô thức tìm kiếm tin tức về ngày Bùi Xuyên cướp hôn.
Trong bức ảnh được đăng tải, Bùi Xuyên trông lạnh lùng đến lạ
- một vẻ mặt mà Thịnh Dương chưa từng thấy. Hắn ôm cậu trong lòng, từng bước từng bước đi ra khỏi biệt thự của Hạ Kinh Niên.
Chỉ đến lúc này, Thịnh Dương mới nhận ra... hóa ra ngày hôm đó mình đã chảy nhiều máu đến vậy.
Cậu vô thức đưa tay sờ bụng, đứa bé vẫn còn ở đó, an ổn mà tồn tại
- điều đó thật sự là một kỳ tích. Bản thân cậu còn sống cũng là một kỳ tích.
Nếu hôm đó Bùi Xuyên không đến thì có lẽ cậu đã cùng Hạ Kinh Niên chết chung rồi.
Đối với Thịnh Dương, Bùi Xuyên dường như chính là lý do duy nhất để cậu còn có thể tiếp tục sống.
Mà... sao lại không chứ?
Nếu trong lòng cậu không còn chút ý nghĩ muốn gặp lại Bùi Xuyên một lần nữa, có lẽ Thịnh Dương đã chết từ lâu, chết trong một đêm nào đó bị Thịnh Thiên Tứ bắt nạt đến không còn sức chống đỡ.
Cậu nhìn thấy tin nhắn mình gửi đi
- một cái hôn đơn giản
- nhưng mãi vẫn không được hồi âm. Thịnh Dương liền hiểu, chắc chắn Bùi Xuyên đang bận việc.
Cậu buồn chán lắc lắc chân, ngồi co lại trên sofa. Rõ ràng chỉ mới xa nhau chưa bao lâu, vậy mà Thịnh Dương đã thấy nhớ đến mức không chịu nổi rồi.
Nhưng lấy lý do gì để đi đây? Thịnh Dương suy nghĩ một lát, đột nhiên có một ý hay.
---
Bên kia, Bùi Xuyên vừa gặp xong khách hàng, trở lại chỗ ngồi vừa hỏi Cố Nam vài vấn đề, vừa mở máy tính chuẩn bị xem Thịnh Dương đang làm gì.
Trong màn hình giám sát, thiếu niên mặc bộ đồ ngủ chó con đang cắm đầu vào bếp lúi húi, để lộ gáy trắng nõn thon dài.
Khi Bùi Xuyên đang xem, cửa văn phòng bị đẩy ra, Tô Mặc rất tự nhiên đi vào, hoàn toàn coi văn phòng như nhà mình. Hắn hít hít mũi, kinh ngạc nói: "Bùi Xuyên, pheromone trong phòng mày hơi quá mức rồi đấy."
Bùi Xuyên còn chưa kịp tắt máy tính đã bị Tô Mặc nhìn thấy, hắn khoa trương dùng tay chỉ vào Bùi Xuyên: "Mày mày mày --"
Bùi Xuyên nhíu mày, tai đỏ bừng: "Đừng ồn ào."
"Ôi ôi ôi, đừng ồn ào." Tô Mặc ngồi xuống ghế sofa, tiếp tục nói: "Xem ra phát triển không tồi? Mấy cái cách nói chuyện tao dạy mày, mày dùng rồi chứ?"
Bùi Xuyên mím môi: "Dùng rồi."
"Hiệu quả thế nào?" Tô Mặc hỏi.
"Cậu ấy rất vui." Bùi Xuyên không mấy hiểu, lộ ra vẻ mặt vô cùng bối rối, "Nhưng cậu ấy vì sao lại vì những điều này mà cảm thấy vui?"
"......" Tô Mặc bất lực ngửa mặt lên trời, trước đây hắn thấy Bùi Xuyên không hiểu gì, nên trong khoảng thời gian Bùi Xuyên đợi Thịnh Dương tỉnh lại còn dạy hắn một vài mẹo nhỏ để dỗ người khác vui, tốt nhất là nên hôn cậu ấy, ôm cậu ấy.
Vốn nghĩ Bùi Xuyên có thể suy một ra ba, ai ngờ hoàn toàn là làm theo khuôn mẫu, thực tế lại hoàn toàn không hiểu ý nghĩa trong đó sao?
"Lão Bùi," Tô Mặc lần đầu tiên cảm thấy buồn bã vì đường tình duyên của người anh em này. "Mày đối mặt với Thịnh Dương lẽ nào trong lòng không có gì muốn nói với cậu ấy sao? Ngay cả ngày đầu tiên hai đứa gặp nhau, bao nhiêu ngày không gặp rồi, mày không có gì muốn nói với cậu ấy sao?"
Bùi Xuyên đương nhiên là có rất nhiều điều muốn nói.
Nhưng khi thật sự nhìn thấy Thịnh Dương bình an vô sự đứng trước mặt mình, bao nhiêu lời chuẩn bị sẵn lại trở nên không cần thiết nữa
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!