Chương 36: Đang nhớ anh

Thời gian dây dưa này đã khiến thể lực vốn không dồi dào của Thịnh Dương hoàn toàn cạn kiệt, cậu bây giờ có chút không biết phải đối mặt với Bùi Xuyên như thế nào, cậu làm sao có thể...

Mặc dù Bùi Xuyên đang giúp cậu, nhưng Thịnh Dương cũng là một Alpha có nhu cầu bình thường mà, cậu có thể vì Bùi Xuyên mà nhịn, nhưng cậu không thể đảm bảo mình sẽ không có lúc không kiên trì được mà làm những chuyện quá đáng với Bùi Xuyên.

Áo ngủ của Thịnh Dương đã bẩn thỉu không thể nhìn được nữa. Cậu yếu ớt bị Bùi Xuyên ôm vào lòng, mặc cho Bùi Xuyên cởi bỏ quần áo, để lộ bờ vai trắng như tuyết và những nơi sâu kín hơn, tuyến thể lộ ra không chút phòng bị.

Nếu Bùi Xuyên có thể ngửi thấy pheromone, e rằng đã sớm nhận ra mùi đào ngọt ngào lan tỏa khắp phòng. Hắn cũng sẽ biết Alpha nhỏ bé của hắn hóa ra lại có mùi ngọt ngào đến vậy.

Chiếc áo ngủ mỏng manh bị Bùi Xuyên vứt vào bồn rửa tay bên cạnh, hắn lại ung dung mặc cho Thịnh Dương một chiếc áo ngủ hình chó con mới.

Bộ áo ngủ này còn có một chiếc mũ nhỏ, Bùi Xuyên đội mũ lên đầu Thịnh Dương, sau đó nhẹ nhàng bế cậu đặt lên giường, rồi lau khô nước dưới lòng bàn chân cho Thịnh Dương.

"Anh ơi, sau này anh đừng như vậy nữa được không..." Ánh mắt Thịnh Dương có chút mất kiểm soát vẫn khẽ thương lượng với Bùi Xuyên, giọng nói mềm mại yếu ớt.

"Ghét sao?" Bùi Xuyên hỏi.

Thịnh Dương lắc đầu, quay mặt đi, vành tai liền với cổ đỏ bừng một mảng: "... Không ghét."

"Là anh thì không sao cả."

Bùi Xuyên im lặng vài giây, cúi đầu áp vào người Thịnh Dương hôn cậu, Thịnh Dương hai tay khẽ nắm chặt ga trải giường, ngẩng đầu ngoan ngoãn đáp lại hắn.

Kỹ năng hôn của Thịnh Dương vẫn không có tiến bộ gì, Bùi Xuyên hôn chưa được bao lâu cậu đã thở hổn hển, ngay cả lưỡi cũng không biết đặt ở đâu, nhưng cứ như vậy cậu vẫn ngẩng đầu, mặc cho Bùi Xuyên làm gì cũng không phản kháng.

Quá ngoan rồi. Bùi Xuyên vừa hôn vừa nghĩ, Alpha sao có thể ngoan đến mức này? Những Alpha mà hắn từng gặp đều không ngoại lệ toàn là những kẻ chuyên quyền, độc đoán, lăng nhăng, không ai ngoại lệ.

Nhưng Thịnh Dương lại có thể ngoan đến mức này, dường như Bùi Xuyên đưa ra yêu cầu gì cậu cũng sẽ đồng ý. Nghĩ đến Thịnh Dương chỉ thuộc về mình, Bùi Xuyên có chút mất lý trí.

Trong đầu hắn lại đột nhiên nhớ đến đêm đầu tiên họ gặp nhau, Thịnh Dương hình như cũng ngoan như vậy.

Làm gì cũng không phản kháng, chỉ đến khi bị làm đến mức không chịu nổi mới khóc lóc cầu xin hắn có thể chậm lại một chút, nhưng rất nhanh tất cả tiếng nức nở đều bị chặn lại trong môi........

Thịnh Dương bị hôn đến mơ màng, môi sưng đỏ, má ửng hồng, trong đôi mắt đẹp kia còn vương chút nước.

Đúng lúc cậu tưởng Bùi Xuyên sẽ tiến thêm một bước, Bùi Xuyên lại chủ động rút môi ra.

Trên mặt người đàn ông vẫn tràn ngập d*c v*ng, đôi mắt sâu thẳm kia dường như giây tiếp theo có thể ăn sạch Thịnh Dương, nhưng hắn vẫn kiềm chế hôn nhẹ lên má thiếu niên: "Ngủ trước đi, anh còn chút công việc chưa xử lý."

Thịnh Dương dù có ngốc đến đâu cũng biết đây là cái cớ của Bùi Xuyên, nhưng cậu không dám làm gì khác. Cậu sợ cậu không ngoan Bùi Xuyên sẽ không thích cậu. Cậu không thể làm những việc Bùi Xuyên không thích.

Bùi Xuyên đi rồi, Thịnh Dương chỉ cảm thấy trong khoang miệng dường như vẫn còn mùi vị của Bùi Xuyên. Cậu sờ sờ nhiệt độ nóng bừng trên mặt và đôi môi sưng đỏ của mình, ngẩn ngơ rất lâu.

Bên kia Bùi Xuyên cũng không khá hơn là bao. Hắn cố gắng bình ổn hơi thở, im lặng nửa ngày cũng không bớt nóng. Bình tĩnh lại một chút hắn lại lấy ra ống thuốc ức chế Alpha mà Tô Mặc đã đưa cho hắn lần trước.

Hắn sớm đã biết Thịnh Dương mang thai cũng sẽ đến kỳ nhạy cảm, thậm chí nhu cầu sẽ lớn hơn, Tô Mặc cũng đã nói với hắn, Thịnh Dương khoảng thời gian này sẽ rất khát khao pheromone, điều cần đề phòng nhất chính là kỳ nhạy cảm mỗi tháng một lần. Nếu không có Omega ở bên cạnh, Thịnh Dương sẽ rất khó chịu, thậm chí có thể còn dùng đầu đập vào tường, tự làm hại bản thân để giữ mình tỉnh táo.

"Thuốc ức chế cũng không có tác dụng sao?" Bùi Xuyên hỏi.

Tô Mặc lắc đầu: "Thuốc ức chế có thể giúp đỡ một thời gian chứ không thể giúp đỡ cả đời, lúc nào khó chịu thì vẫn khó chịu thôi."

Bùi Xuyên nhắm mắt lại, trong đầu toàn là Thịnh Dương. Hắn chỉ hận mình không phải Omega, nếu hắn có thể cho Thịnh Dương pheromone, Thịnh Dương có phải sẽ dễ chịu hơn rất nhiều không?

Trên bàn đàm phán, Bùi Xuyên

- với tư cách là Beta duy nhất

- xưa nay chưa từng bị ảnh hưởng bởi bất kỳ sự áp chế pheromone nào.

Hắn luôn cho rằng pheromone chẳng qua chỉ là một thuật ngữ khoa học để miêu tả bản năng nguyên thủy giữa các loài, một thứ không đáng để bận tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!