Chương 35: Chỉ có anh thôi, lần sau không cần như vậy đâu

Thịnh Dương về phòng đánh răng xong liền nằm lên giường, nhưng trằn trọc mãi sao cũng không ngủ được.

Mấy ngày trước bên cạnh đều có Bùi Xuyên ở cùng, cậu có thể vô tư kéo ống tay áo Bùi Xuyên hoặc ôm cánh tay hắn mà ngủ, nhưng hôm nay bên cạnh lại trống rỗng, lạnh lẽo.

Thịnh Dương trong lòng cảm thấy có chút thất vọng, rõ ràng vừa nãy ở cùng Bùi Xuyên còn rất tốt, bây giờ cả người lại ủ dột.

Thịnh Dương bây giờ nằm xuống đã có chút khó khăn, cái bụng đè ép khiến cậu không thể không nghiêng người sang một bên.

Khu biệt thự xung quanh rất yên tĩnh, không nghe thấy một tiếng động nào. Nhưng càng như vậy, Thịnh Dương lại càng khó ngủ, cậu đột nhiên cảm thấy mình thật cô đơn.

Hơn nữa Thịnh Dương phát hiện, bây giờ cậu không ngửi thấy mùi của Bùi Xuyên là sẽ rất lo lắng bất an, rõ ràng không phải pheromone, nhưng Thịnh Dương lại rất mê mẩn mùi hương này.

Nhưng cậu biết, khoảng thời gian này mình đã làm phiền hắn rất nhiều rồi.

Nếu cứ tiếp tục đòi hỏi như vậy... có phải là không tốt lắm không?

Dù sao thì Bùi Xuyên còn phải xử lý công việc, cũng cần có thời gian riêng cho bản thân. Không thể lúc nào cũng ở bên cạnh, dính lấy Thịnh Dương được.

Cậu nên ngoan ngoãn hơn một chút, không thể cứ mãi làm phiền hắn như vậy.

Tuy trong lòng tự an ủi như vậy, nhưng Thịnh Dương trong lòng vẫn vô cùng buồn bã.

Cậu phát hiện ra mình thật sự quá được nuông chiều mà sinh hư.

Rõ ràng trước đây, khi còn ở nhà Thịnh gia, một mình ngủ trong căn phòng nhỏ tối tăm cũng chẳng sao cả. Nhưng chỉ sau hai tuần được Bùi Xuyên ở bên, cậu đã không còn quen với việc đó nữa.

Giờ đây, cậu giống như một đứa trẻ... nhất định phải được ôm thì mới ngủ được.

May mắn thay, không hiểu sao chiếc chăn của cậu lại có mùi đàn hương rất rõ

- mùi hương khiến người ta thấy an tâm.

Thịnh Dương ôm chăn, cố gắng tự an ủi bản thân rồi nhắm mắt lại ngủ.

Nhưng chỉ một lúc sau, cậu lại mở mắt ra

- đã bắt đầu nhớ Bùi Xuyên rồi.

Nhưng bây giờ cậu có thể lấy lý do gì để qua đó đây?

Đúng lúc Thịnh Dương rất thất vọng vùi đầu vào chăn, thì cửa đột nhiên có tiếng gõ.

"Ngủ rồi sao?" Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên từ bên ngoài.

Mắt Thịnh Dương chợt mở to, dùng tốc độ nhanh nhất xuống giường chạy đến cửa mở cửa. Bùi Xuyên tay cầm quần áo sạch để thay, cụp mắt nhìn thấy chân Thịnh Dương đi trần thì khẽ nhíu mày: "Sao không đi dép?"

Thịnh Dương rụt rè giấu tay ra sau lưng, như một học sinh tiểu học bị giáo viên mắng: "Xin lỗi."

"Không cần xin lỗi." Bùi Xuyên nói rồi bế cậu lên giường, còn sờ sờ chân Thịnh Dương, lạnh ngắt.

"Chăn có quá mỏng không?" Bùi Xuyên hỏi, giọng trầm và nhẹ.

Thịnh Dương ngại ngùng, không dám nói thật rằng nãy giờ vì nhớ Bùi Xuyên nên cứ ôm chăn lăn qua lăn lại, không chịu đắp đàng hoàng.

Cậu khẽ lắc đầu, nhỏ giọng đáp:

"Không có... vừa đủ."

Một lúc sau, cậu lại ngẩng đầu, trong mắt mang theo chút nghi hoặc:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!