Chương 34: Chúc ngủ ngon, em cũng không yếu ớt lắm

Bệnh viện cách biệt thự một khoảng, phải lái xe hơn một tiếng. Thịnh Dương ban đầu còn có thể giữ tinh thần nói chuyện với Bùi Xuyên, đến sau thì đã bắt đầu ngáp, cậu mỗi lần đi xe đường dài là lại rất buồn ngủ.

Bùi Xuyên rẽ phải: "Buồn ngủ thì ngủ đi."

Thịnh Dương mở đôi mắt mơ màng: "Không được, em hôm qua đã ngủ rồi."

Thời cấp ba cậu mỗi ngày ngủ 5 tiếng là chuyện bình thường, nhưng bây giờ sau khi mang thai thì lại đặc biệt buồn ngủ, mỗi ngày trừ ăn ra thì chỉ có ngủ.

Thịnh Dương cảm thấy mình như một con heo con.

Bùi Xuyên nhìn cậu một cái, bật nhạc thư giãn giúp ngủ ngon: "Ngoan ngoãn ngủ đi, lát nữa đến nơi anh sẽ gọi em."

Thịnh Dương còn muốn phản bác vài câu, nhưng không thể ngăn được mí mắt cứ sụp xuống, cuối cùng vẫn chìm vào giấc ngủ sâu.

Bùi Xuyên xác nhận cậu đã ngủ rồi mới đeo tai nghe, bắt đầu nghe Cố Nam báo cáo. Một tiếng rưỡi sau, Bùi Xuyên cuối cùng cũng đậu xe trước cửa nhà.

Khoảng thời gian này nhà hắn đã tăng cường cảnh giới xung quanh, còn lắp đặt không ít camera AI thông minh, chỉ cần có người khả nghi xuất hiện sẽ trực tiếp báo động trên điện thoại. Đây là sản phẩm mới nhất do Bùi thị nghiên cứu phát triển, vẫn chưa chính thức đưa vào thực tiễn.

Bùi Xuyên xuống xe, mở cửa xe cho Thịnh Dương. Thiếu niên vẫn còn nghiêng đầu ngủ. Tuy mới qua hai tuần, nhưng khuôn mặt Thịnh Dương cũng đã được Bùi Xuyên nuôi lại một chút thịt, làn da cũng hiện lên vẻ trắng trẻo khỏe mạnh.

Bùi Xuyên khẽ nói: "Thịnh Dương, đến nhà rồi."

Thịnh Dương đang chìm trong giấc mơ không nghe thấy. Bùi Xuyên tháo dây an toàn cho cậu, trực tiếp bế cậu lên. Điều này làm Thịnh Dương giật mình, nhưng cậu mở mắt ra thấy là Bùi Xuyên thì lại nhắm mắt lại, cả người buồn ngủ đến mức sắp không nói rõ lời: "Đến rồi sao?"

Bùi Xuyên ừ một tiếng.

Thịnh Dương được hắn bế đặt lên ghế sofa, đầu gối lên chiếc gối ôm mềm mại, cậu từ từ mở mắt nhìn Bùi Xuyên đi đi lại lại mang hành lý vào, cậu cũng dụi dụi mắt đứng dậy, chuẩn bị giúp Bùi Xuyên.

Bùi Xuyên vừa định ngăn cậu thì thấy Thịnh Dương ôm chiếc hộp nhỏ từng bậc từng bậc đi lên cầu thang. Hắn căng thẳng nhìn cậu, sợ Thịnh Dương trượt chân ngã xuống.

Thật ra Thịnh Dương đã là một Alpha trưởng thành rồi, dù có mang thai thì thể lực cũng sẽ kém hơn một chút, nhưng không đến mức đi cầu thang cũng sẽ ngã.

Nhưng Bùi Xuyên vẫn không nhịn được lo lắng, dù sao Thịnh Dương rất yếu ớt. Đợi đến khi Thịnh Dương an toàn lên đến tầng hai, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn đẩy nhanh tốc độ mang nốt hành lý còn lại vào, rồi nhanh chân lên tầng hai.

Hắn đầu tiên về phòng mình nhìn một cái, vốn nghĩ Thịnh Dương sẽ xuất hiện ở đây, ai ngờ bên trong không có một ai. Không biết vì sao, Bùi Xuyên trong lòng có cảm giác kỳ vọng bị hụt hẫng.

Hắn lại mở một căn phòng khác, mới phát hiện Thịnh Dương đang treo quần áo của mình vào tủ, cậu vịn lưng rõ ràng không mấy thoải mái. Thịnh Dương đang cố sức treo quần áo thì một bàn tay xương xẩu rõ ràng, trên cổ tay còn đeo chiếc đồng hồ đắt tiền xuất hiện trước mặt cậu.

"Sao không gọi anh?" Bùi Xuyên hỏi.

"Những thứ này em tự làm được mà." Thịnh Dương nói, "Em không yếu ớt lắm đâu." Cậu chỉ là đang mang thai bảo bối, nhưng khả năng tự chăm sóc bản thân cơ bản thì vẫn có.

Nhưng Bùi Xuyên lại không nghĩ vậy. Chỉ cần có hắn ở đây, những việc trong khả năng của hắn đều phải làm cho Thịnh Dương.

Có lẽ là do biết tuổi thơ của Thịnh Dương không mấy tốt đẹp, nên tâm lý bù đắp đang trỗi dậy, Bùi Xuyên cho rằng Thịnh Dương chỉ cần không làm gì cả, cứ ở nhà chuyên tâm làm những việc mình thích là được, những việc khác hắn sẽ giúp giải quyết.

Thịnh Dương nhàn rỗi không có việc gì làm, cậu bắt đầu khẽ ngửi ngửi chăn, muốn xem có mùi mốc nào không. Mùi mốc không ngửi thấy, nhưng lại ngửi thấy mùi đàn hương rất nồng.

Rõ ràng khoảng thời gian này Bùi Xuyên đều ở bệnh viện với cậu không có thời gian về nhà mà. Nhưng làm thế nào mà mùi hương lại còn lưu lại lâu như vậy chứ? Thịnh Dương có chút kỳ lạ nghĩ.

Hai người mất cả buổi sáng để dọn dẹp phòng xong, Thịnh Dương dùng khăn giấy lau mồ hôi trên trán cho Bùi Xuyên. Bùi Xuyên hỏi cậu: "Buổi chiều có muốn ra ngoài đi dạo không?"

Thịnh Dương sững sờ một lúc, sau đó rất vui vẻ gật đầu: "Vâng!" Cậu thật ra không hẳn là thích ở nhà, chỉ là trước đây túi tiền eo hẹp, bây giờ cậu có một chút tiền tiết kiệm vẫn có thể ra ngoài đi dạo.

Hơn nữa Bùi Xuyên khoảng thời gian này chăm sóc cậu rất vất vả, cậu cũng muốn dùng cách nào đó để báo đáp hắn.

Đồng ý xong Thịnh Dương lại nhớ ra một chuyện: "À phải rồi."

Bùi Xuyên nhìn cậu, hỏi: "Sao vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!