Chương 33: Thay đổi - Cậu ấy mãi mãi là đứa trẻ trong mắt Bùi Xuyên

Sáng sớm, Bùi Xuyên kéo vali hỏi: "Chuẩn bị xong chưa?" Thịnh Dương ngoan ngoãn gật đầu.

Cậu đã nằm viện hai tuần rồi, các chỉ số xét nghiệm đều ổn định, hơn nữa cậu không muốn ở lại bệnh viện.

Thứ nhất là cậu vốn ghét bệnh viện, cảm giác nơi đó lạnh lẽo và ngột ngạt.

Thứ hai là thấy Bùi Xuyên mỗi ngày chạy đi chạy lại giữa công ty và bệnh viện, mệt mỏi đến mức mắt thâm quầng, cậu không đành lòng.

Vì vậy, Thịnh Dương đã nhẹ nhàng nói với Bùi Xuyên rằng cậu muốn về nhà.

"Không được." Bùi Xuyên ban đầu trả lời như vậy.

Thịnh Dương không nói gì, chỉ chớp chớp mắt nhìn hắn: O.O.

Bùi Xuyên: "......"

Hắn phát hiện trước đây Thịnh Dương vô ý để lộ vẻ mặt khiến hắn không thể từ chối, bây giờ đã có xu hướng cố ý làm hắn mềm lòng.

Bùi Xuyên cố gắng làm mình cứng rắn lên, thái độ của hắn vẫn rất kiên quyết nhưng giọng điệu đã mang chút dỗ dành: "Ở bệnh viện có thể điều trị tốt hơn."

Hắn không thể ở bên Thịnh Dương mọi lúc mọi nơi, nhỡ đâu Thịnh Dương xảy ra chuyện gì thì hắn căn bản không thể đến bên cậu kịp thời.

Thịnh Dương trong lòng cũng hiểu Bùi Xuyên đang lo lắng điều gì, cậu liền dựa vào lòng hắn, buồn bã nói: "Em sẽ tự chăm sóc tốt cho mình mà." Đối với lời nói của cậu, Bùi Xuyên trong lòng còn nghi ngờ.

Bùi Xuyên vẫn không đồng ý yêu cầu của Thịnh Dương. Ai ngờ Thịnh Dương lại bò vào lòng hắn, hai tay ôm cổ hắn, đặc biệt đáng thương nói: "Không muốn ở bệnh viện, em muốn về nhà anh ơi."

Giọng Thịnh Dương nghe có vẻ tủi thân, trước đây cậu chưa bao giờ nói chuyện với Bùi Xuyên như vậy, kể từ lần trước hai người nói rõ mọi chuyện, Thịnh Dương đã dần dần bắt đầu làm nũng.

Tuy nhiên, chiêu này rõ ràng rất hữu ích với Bùi Xuyên. Hắn im lặng vài giây rồi hỏi: "Thật sự không muốn ở lại bệnh viện sao?"

Thịnh Dương nhìn hắn gật đầu, buồn bã nói: "Muốn về nhà." Bùi Xuyên suy nghĩ một lúc, rất bất lực đồng ý.

Được sự cho phép của hắn, Thịnh Dương rất vui, buổi tối khi thu dọn đồ đạc còn ngân nga bài hát. Bùi Xuyên vốn dĩ đang làm việc ở văn phòng, không biết từ lúc nào xuất hiện phía sau cậu, đỡ lấy eo cậu: "Để anh." Bụng Thịnh Dương lại lớn thêm một chút, ngay cả chiếc áo sơ mi rộng rãi cũng không che được nữa, cậu quay đầu nhìn Bùi Xuyên nói: "Em không sao đâu, bảo bối rất ngoan sẽ không làm phiền em."

"Cũng không được." Bùi Xuyên nói, "Ngồi ở ghế sofa đi, để anh làm."

Thịnh Dương không vui, cậu cảm thấy bây giờ Bùi Xuyên dường như đang coi mình như một cái bình hoa dễ vỡ vậy. Cậu biết Bùi Xuyên cũng là vì bảo bối, nhưng cậu cũng muốn giúp Bùi Xuyên làm những việc trong khả năng của mình chứ.

Còn chưa đợi cậu nghĩ xong Thịnh Dương đã cảm thấy mình đột nhiên được nhấc bổng lên, cậu hoảng sợ vội vàng ôm chặt lấy cổ Bùi Xuyên. Bùi Xuyên mặt không cảm xúc nhẹ nhàng đặt cậu xuống ghế sofa, còn đưa sữa và trái cây đến bên cạnh cậu: "Ngoan ngoãn ngồi yên."

Mặt Thịnh Dương vẫn đỏ bừng, cảnh tượng lúc nãy cứ lởn vởn mãi trong đầu khiến cậu chẳng dám nhìn thẳng Bùi Xuyên. Bây giờ thì cậu cũng không dám làm loạn nữa, chỉ ngoan ngoãn ngồi trên sofa, vừa ăn trái cây vừa len lén nhìn Bùi Xuyên sắp xếp quần áo.

Khi thấy Bùi Xuyên đang gấp những bộ đồ thân mật kia, mặt Thịnh Dương lại càng đỏ hơn. Thế nhưng vẻ mặt của Bùi Xuyên thì lại hoàn toàn bình tĩnh, không có chút khác thường nào, điều đó ngược lại khiến cậu cảm thấy mình như đang phản ứng quá mức.

Tối hôm đó, Thịnh Dương phấn khích đến không ngủ được. Mãi đến khi mơ màng thiếp đi rồi lại bất chợt tỉnh dậy, cậu mới thấy Bùi Xuyên đang ngồi bên giường. Hắn vừa dùng một tay thao tác điện thoại để xử lý công việc, tay còn lại vẫn luôn nắm chặt tay cậu, không hề buông ra.

Chiếc đèn ngủ nhỏ ấm áp trên đầu giường chiếu vào một bên mặt Bùi Xuyên khiến đường nét khuôn mặt vốn lạnh lùng của hắn trở nên cực kỳ mềm mại. Thịnh Dương cứ thế yên lặng nhìn rất lâu, Bùi Xuyên mới đột nhiên quay đầu nhìn cậu, khẽ hỏi: "Sao không ngủ nữa?"

Thịnh Dương chớp chớp mắt: "Không ngủ được."

Bùi Xuyên khẽ nhíu mày: "Mất ngủ sao?"

Thịnh Dương lắc đầu: "Chỉ là cảm thấy được về nhà rất vui."

Bùi Xuyên im lặng vài giây rồi bật cười: "Ngốc nghếch quá."

"Ngoan ngoãn ngủ đi." Hắn khẽ dỗ dành, "Ngủ ngon rồi mai về nhà."

Thịnh Dương nhìn hắn: "Không buồn ngủ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!