Giọng người đàn ông trầm thấp khàn khàn. Thịnh Dương đỏ mặt gật đầu, cậu khẽ ngẩng đầu: "Có thể hôn thêm một cái nữa không?" Cậu rất thích làm những chuyện này với Bùi Xuyên.
Bùi Xuyên tuy không có pheromone, nhưng chỉ cần ngửi thấy mùi đàn hương trên người hắn cũng đủ khiến Thịnh Dương mãn nguyện rồi. Bùi Xuyên cụp mắt nhìn cậu, đặt môi mình lên môi cậu, hơi thở hai người lại quấn quýt lấy nhau.
Nếu không phải bụng Thịnh Dương đột nhiên cử động một cái, có lẽ họ còn có thể hôn lâu hơn nữa. Thịnh Dương mặt đầy kinh ngạc: "Anh ơi, vừa nãy bảo bối hình như đạp em!"
Bùi Xuyên căn bản không nhìn bụng Thịnh Dương, chỉ hỏi: "Đạp em có đau không?"
Thịnh Dương lắc đầu: "Không đau ạ, chỉ là cảm giác rất kỳ diệu." Cậu sờ bụng: "Trong này vậy mà thật sự có một đứa bé." Cậu chìm đắm trong niềm vui, không chú ý đến sự im lặng đột ngột của Bùi Xuyên.
"Ăn cơm đi." Bùi Xuyên mở chiếc túi trắng to mà hắn vừa mang vào, bên trong vậy mà là hộp cơm. Thịnh Dương lúc này mới phản ứng lại mình hình như đã rất lâu rồi không ăn uống tử tế, trước đó là do ốm nghén nặng không ăn được gì, sau đó thì bị giam cầm.
Bùi Xuyên nâng giường lên một độ cao thích hợp cho cậu, rồi đặt một chiếc bàn nhỏ trước mặt cậu, bày biện những món ăn đó ra trước mặt Thịnh Dương. Thịnh Dương chỉ cần nhìn một cái là biết chắc chắn đây là do Bùi Xuyên tự tay làm, hơn nữa hầu như tất cả đều là món cậu thích, mắt Thịnh Dương đột nhiên lại hơi nóng lên.
Trừ Bùi Xuyên ra thì ai còn có thể bỏ nhiều công sức như vậy chỉ để cậu ăn uống đầy đủ? Dường như Thịnh Dương không ăn uống đầy đủ là chuyện to lớn trong mắt Bùi Xuyên vậy.
"Không hợp khẩu vị sao?" Bùi Xuyên hỏi.
Thịnh Dương vội vàng lắc đầu: "Không có."
Bùi Xuyên có chút không hiểu, tại sao người vừa nãy còn vui vẻ như vậy lại đỏ mắt khi nhìn thấy những món ăn này. Hắn phát hiện mình vẫn không có cách nào hiểu rõ Thịnh Dương. Nhưng không sao, họ còn rất nhiều thời gian để tìm hiểu nhau.
Thịnh Dương đã mấy ngày không ăn gì, cơn thèm ăn lúc này cũng bị khơi gợi. Nhưng trước mặt Bùi Xuyên vẫn vô thức muốn giữ hình tượng của mình, chỉ là tay phải quen dùng của cậu bị thương, bàn tay đó bị băng bó dày cộm căn bản không thể cầm đũa. Nhưng Thịnh Dương ngại bị Bùi Xuyên nhìn ra sự lúng túng của mình. Cậu thử dùng tay trái cầm đũa, nhưng cầm thế nào cũng không đúng.
Bùi Xuyên nhìn động tác của cậu, ánh mắt tối lại. Đúng lúc Thịnh Dương đang khổ não không biết cầm thế nào cho tự nhiên thì đôi đũa bị Bùi Xuyên rút đi.
"Để anh đút."
Thịnh Dương lắc đầu như trống bỏi: "Không cần, em tự làm được rồi."
Giọng Bùi Xuyên không cho phép cãi lại: "Ngồi yên."
Thịnh Dương ngoan ngoãn ngồi yên. Bùi Xuyên rõ ràng chưa từng chăm sóc người khác như vậy, động tác của hắn cũng rất vụng về, nhưng may mắn là ổn định, Thịnh Dương ban đầu còn rất không quen, nhưng sau đó thì thả lỏng hoàn toàn.
Đối với cậu ấy là không che giấu nữa, nhưng trong mắt Bùi Xuyên, cậu ăn uống vẫn như mèo con, chỉ một chút. Thịnh Dương tuy có cố gắng, nhưng phần ăn Bùi Xuyên làm thật sự quá nhiều, còn có tận sáu món, Thịnh Dương ăn được một phần ba thì hoàn toàn không thể ăn thêm được nữa.
Thấy cậu ngừng ăn, Bùi Xuyên lấy khăn giấy lau miệng cho cậu, rồi nhấc bàn ăn nhỏ đặt sang một bên. Thịnh Dương khẽ xoa bụng, no quá rồi. Bùi Xuyên khẽ nhíu mày: "Ngốc hả? No rồi cũng không biết." Giọng hắn rất dịu dàng nhưng lại bất lực.
Thịnh Dương vô thức nói: "Tại em thèm đồ ăn anh làm quá mà." Đây là lần đầu tiên cậu nói chuyện với Bùi Xuyên bằng giọng điệu làm nũng như vậy. Ngay cả Thịnh Dương tự mình cũng không nhận ra.
Câu nói này vừa thốt ra, Bùi Xuyên liền khẽ im lặng.
Hắn ho khan một tiếng, ánh mắt lảng đi chỗ khác: "Sau này đâu phải là không được ăn nữa."
Sau đó Thịnh Dương lại được Bùi Xuyên đút một chút nước, cơ thể cậu bị thiếu nước nghiêm trọng, nước Bùi Xuyên mang đến còn có chút ngọt, cậu ôm cốc uống hết sạch.
Ăn no uống đủ xong, cả người Thịnh Dương
đều tốt hơn một chút, rất nhanh lại bắt đầu mơ màng. Cậu mơ màng nói: "Anh ơi, sau này những chuyện này em tự làm được rồi..."
Sau khi mang thai, Thịnh Dương rất nhanh buồn ngủ, cả người như chú mèo nhỏ ăn no nằm cuộn tròn trên giường.
Ga trải giường của cậu không phải màu trắng lạnh lẽo của bệnh viện, mà là ga trải giường và vỏ chăn mềm mại mà Bùi Xuyên đặc biệt thay đổi, mục đích là để Thịnh Dương có thể ngủ ngon.
Mắt thiếu niên đã nhắm lại, mặc bộ quần áo do hắn tự tay chọn, đắp chiếc chăn do hắn tự tay chỉnh sửa, mọi nơi trên cơ thể đều được Bùi Xuyên tỉ mỉ lau chùi, điều này khiến hắn trong lòng có một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Bùi Xuyên cụp mắt nhìn cậu, nghĩ bụng nếu hắn có pheromone thì tốt rồi. Như vậy có thể khiến cả người Thịnh Dương cũng hoàn toàn nhiễm mùi của mình.
Bùi Xuyên nhận thấy mình dường như có d*c v*ng kiểm soát Thịnh Dương mạnh hơn. Trước đây hắn chỉ cảm thấy Thịnh Dương ở trong tầm mắt hắn thì có thể rất yên tâm, nhưng sau khi Thịnh Dương bỏ chạy hắn mới biết điều đó còn lâu mới đủ, chỉ riêng việc Thịnh Dương ở bên cạnh hắn cũng không thể hoàn toàn thư giãn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!