Thịnh Dương vừa ra khỏi khách sạn đã nhận được điện thoại của Thịnh Quyền.
"Tại sao lại sửa nguyện vọng?"
Thịnh Quyền trầm giọng hỏi.
Sáng nay ông ta mới biết Thịnh Dương tối qua đã sửa tất cả nguyện vọng vào phút cuối.
Thịnh Dương khàn giọng nói: "Những trường đó có chuyên ngành phù hợp với con hơn."
Thịnh Quyền không quan tâm giọng cậu tại sao lại thành ra như vậy, chỉ hỏi: "Con đang khiêu khích ta sao?"
Thịnh Dương nói khẽ: "Con không có."
Thịnh Quyền cười nhạt một tiếng, không khó để nghe ra cảm xúc không vui của ông ta.
"Vì ta bắt con liên hôn với Hạ Kinh Niên nên không vui à?"
Thịnh Quyền hỏi.
Thịnh Dương mím chặt môi, không trả lời.
"Dương Dương, tùy hứng có thể được nhưng cũng phải có giới hạn."
Thịnh Quyền nói, "Con cũng 18 tuổi rồi, phải học cách gánh vác cho gia đình, không thể quá ích kỷ."
Thịnh Dương mắt đỏ hoe, cậu cố gắng nói lý với Thịnh Quyền: "Nhưng con không thích anh ta..."
"Thích?"
Thịnh Quyền dường như nghe được từ ngữ gì đó rất buồn cười: "Dương Dương, đừng cả ngày mơ mộng hão huyền, thích hay không không quan trọng, giữa trưa về nhà cho ta."
Thịnh Dương co rúm lại một chút, cố chấp nói: "Con không về đâu."
Cậu biết rõ, nếu lần này trở về có lẽ sẽ không bao giờ ra được nữa.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, ba tháng sau cậu sẽ thật sự phải đính hôn với Hạ Kinh Niên, những chuyện như giam giữ cậu rồi ép buộc kết hôn Thịnh Quyền hoàn toàn có thể làm được.
Bên Thịnh Quyền rơi vào im lặng kéo dài.
Lâu đến nỗi Thịnh Dương có thể nghe được tiếng tim mình đập, Thịnh Quyền hừ cười nói: "Vậy con cứ ở bên ngoài đi."
"Thật sự không sao chứ?"
Đầu dây bên kia, giọng người phụ nữ đầy lo lắng.
Thịnh Quyền nói với giọng điệu rất thờ ơ: "Để nó nếm chút khổ sở cũng tốt."
Thịnh Dương từ nhỏ đã được họ nuôi nấng, gần như không có chút kiến thức thường thức nào về cuộc sống.
Hành động sửa đổi nguyện vọng của cậu trong mắt Thịnh Quyền không khác gì một con sói non mới lớn yếu ớt đang cố gắng săn giết Sói Vương, không ảnh hưởng đến cục diện chung.
Những con vật luôn bị nuôi nhốt trong lồng luôn cho rằng mình có thể sống sót trong thế giới tự nhiên, chờ đến khi nó mình đầy thương tích sẽ tự nhiên ngoan ngoãn trở về.
Khi đó nó sẽ hiểu được sự yếu đuối của mình, và sẽ dễ dàng ngoan ngoãn nghe lời ông ta hơn.
---
Thịnh Dương ngây người vài giây mới nhận ra Thịnh Quyền đã cúp điện thoại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!