Chương 28: Bức ảnh và lời hứa: Anh trai đến đón em

Trong căn phòng, Thịnh Dương lập tức dừng mọi động tác. Lúc đầu cậu còn tưởng mình bị ảo giác. Đến khi cậu lại vô thức bắt đầu tự giễu, tiếng gõ cửa vang lên. Giọng Bùi Xuyên lại truyền đến: "Có nghe thấy không?"

Khoảnh khắc đó, mắt Thịnh Dương lập tức ứ lệ, cậu run rẩy chạy đến cửa, ra sức vặn, kéo tay nắm cửa, nhưng không có tác dụng gì.

Bùi Xuyên bảo Thịnh Thiên Tứ ra lệnh cho những vệ sĩ đó lùi xuống, một mình đứng ở cửa, khẽ nói với Thịnh Dương: "Đừng động, sẽ bị thương tay."

Thịnh Dương dường như mất hết sức lực, cậu cố gắng kìm nén sự nghẹn ngào trong giọng nói: "Anh trai, sao anh lại đến?"

Rõ ràng Bùi Xuyên trong khoảng thời gian này đã nghe rất nhiều người gọi hắn như vậy, nhưng từ miệng Thịnh Dương nói ra lại hoàn toàn khác, trái tim vốn cô độc vô cùng giờ như bị móng mèo khẽ chạm khẽ xoa.

Giọng hắn rất bình thản, cách cánh cửa khẽ hỏi một câu hoàn toàn không phù hợp với cảnh tượng lúc này: "Gần đây có ăn uống đầy đủ không?"

Cổ họng Thịnh Dương nghẹn đắng, cậu không biết vì sao Bùi Xuyên lại hỏi những điều này vào lúc này. Cậu áp vào cửa, phớt lờ những món ăn đã nguội lạnh trên bàn, nói dối: "... Ăn rồi."

"Ừ." Bùi Xuyên lại hỏi, "Có món nào thích ăn không?"

Thịnh Dương mím môi, suýt bật khóc, cậu nghẹn ngào nói: "Không có."

Mọi thứ ở Thịnh gia cậu đều không thích, ghét đến cực điểm. Cậu muốn về nhà.

Bùi Xuyên dường như có thể xuyên qua cánh cửa này nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe vì khóc của thiếu niên, hắn ừ một tiếng: "Còn muốn ăn mì chua bà làm không?"

Nghe thấy câu này, Thịnh Dương đã khóc không thành tiếng nữa, cậu thút thít nói: "Muốn."

Cậu vừa nói xong chữ này đã vội vàng bịt miệng lại, không muốn Bùi Xuyên nghe thấy tiếng khóc của mình.

Bên ngoài cửa, ở vị trí Thịnh Thiên Tứ không nhìn thấy, tay Bùi Xuyên siết chặt lại, mặt hắn trầm như nước. Đây là dấu hiệu của sự tức giận.

Nhưng hắn vẫn rất dịu dàng nói: "Mấy ngày này ăn uống đầy đủ, nghe chưa?"

Thịnh Dương đã khóc đến mức không nói được thành lời, cậu cố gắng nặn ra một tiếng ừ từ cổ họng. Cậu không hiểu vì sao Bùi Xuyên lại nói như vậy. Hắn không thể không biết cậu sắp đính hôn với Hạ Kinh Niên. Vậy câu nói đó của hắn có ý nghĩa gì?

Trong đầu Thịnh Dương lại hiện lên cảnh nhiều năm trước, khi cậu bị bắt nạt ở trường học cũng chính là Bùi Xuyên xuất hiện bên cạnh cậu, hắn nhìn cậu thiếu niên đẹp trai lại tràn đầy sức sống hung hăng đuổi những kẻ đó đi rồi đưa bánh kem cho cậu ăn, ôm cậu về nhà.

Bây giờ, cậu đang mang thai con của Bùi Xuyên, bị ép đính hôn để gả cho người khác, Bùi Xuyên cũng xuất hiện bên cạnh cậu.

Bùi Xuyên tự nhiên nghe thấy tiếng khóc của cậu, nhưng hắn biết bây giờ chưa phải lúc. Trung Quốc theo xã hội pháp trị, phải tuân theo quy tắc ở đây.

Hắn nói với Thịnh Dương câu cuối cùng: "Nhớ nghe lời, anh trai sẽ đến đón em."

Đây là lần đầu tiên hắn tự xưng là anh trai trước mặt Thịnh Dương. Giọng người đàn ông trầm ấm dịu dàng, nhưng lại mạnh mẽ va vào trái tim Thịnh Dương, cậu nhắm mắt khóc rồi ừ một tiếng.

---

"Nói xong rồi à?"

Thịnh Thiên Tứ khoanh tay, vẻ mặt khó chịu hỏi. Vừa nãy ánh mắt dịu dàng của Bùi Xuyên khiến mắt hắn ta nhói đau, ngọn lửa ghen tị trong lòng Thịnh Thiên Tứ ngày càng bùng cháy dữ dội.

"Vậy tiền thù lao," hắn ta hơi ngẩng mặt lên, "Đến lúc trả rồi chứ."

Ai ngờ Bùi Xuyên không thèm liếc nhìn hắn ta, rất thuần thục kéo áo ra, lấy ví tiền điền sẵn séc rồi đặt lên bàn, thẳng thừng rời đi.

Thịnh Thiên Tứ đứng sững tại chỗ, hoàn toàn không thể tin nổi. Hắn ta chỉ cảm thấy lòng tự trọng của mình bị đập nát không thương tiếc. Chẳng lẽ hắn ta là loại người đáng ghê tởm đến vậy sao? Với Bùi Xuyên, một nụ hôn của hắn ta lại không đáng giá bằng năm triệu?

Thịnh Thiên Tứ tức điên, giận dữ ném tờ séc xuống đất rồi giẫm lên liên tục.

Thịnh Dương rốt cuộc có gì tốt chứ?

Tại sao ai cũng thiên vị cậu ta?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!