Chương 25: Trở về, cậu biết, tất cả đều kết thúc

Thịnh Dương có chút lúng túng dùng khăn giấy ăn lau, nhưng không hiểu sao, chiếc khăn giấy vốn mềm mại và thoải mái ngày thường giờ lại khiến cậu cảm thấy rất đau khi lau, để lại những vệt hồng trên làn da trắng nõn. Cậu cứ tưởng mình bị bệnh gì đó, vội vàng tra cứu trên điện thoại, kết quả hiển thị đây là phản ứng bình thường khi mang thai.

Một người chồng Alpha có thể dùng pheromone của mình để an ủi Omega của mình. Nhưng cậu lại là một Alpha, ba của đứa bé không thích cậu, cũng không thể cho cậu pheromone. Thấy tình hình ngày càng tệ, Thịnh Dương chỉ đành đi tắm.

c** q**n áo xong, cậu mới nhận ra bụng mình hình như đã lớn hơn không ít, trước đó chỉ hơi nhô lên nhưng không rõ ràng, giờ thì Thịnh Dương chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn thấy cái bụng đã nhô lên thấy rõ. Cậu rũ mắt ôm bụng, đôi mắt dần dần đỏ hoe. Đây là bảo bối của cậu, đã ba tháng rồi.

Ngón tay Thịnh Dương khẽ cuộn tròn, giọng run rẩy: "Xin lỗi, con không nên đến nơi này."

Cậu không phải một người ba tốt, hơn nữa đứa bé này sinh ra đã định là sẽ không có tình yêu. Thịnh Dương từ nhỏ đã lớn lên trong sự ghét bỏ và coi thường, cậu hiểu rất rõ môi trường ảnh hưởng đến đứa trẻ như thế nào, cậu không thể vô trách nhiệm như vậy.

Nhưng Thịnh Dương vẫn không ngăn được ảo tưởng, con của cậu và Bùi Xuyên sẽ trông như thế nào? Thịnh Dương lắc đầu, tự nhủ mình hãy từ bỏ những ảo tưởng vô ích đó.

Cậu tắm hai lần mới gột rửa được mùi lạ trên người, nhưng vừa thay quần áo xong thì quần áo lại lập tức bị thấm ướt. Thịnh Dương xấu hổ đến đỏ mặt, cậu nằm cuộn tròn trên chiếc giường mềm mại, lặng lẽ đếm ngược đến cuối tuần. Có lẽ do buổi tối ăn đồ hơi nhiều dầu mỡ, Thịnh Dương lúc này có chút buồn nôn.

"Bảo bối, đây là những ngày cuối cùng chúng ta ở bên nhau rồi." Trong ánh mắt Thịnh Dương toàn là nước mắt, "Thực xin lỗi, con hãy trách baba đi."

Một cách không thể giải thích được, sau khi cậu nói câu đó, cảm giác buồn nôn đột nhiên biến mất. Cứ như thể đứa bé trong lòng đã hiểu lời cậu nói, không còn quấy rầy nữa. Thịnh Dương hoàn toàn suy sụp, cậu khóc nức nở nói: "Thật sự rất xin lỗi..." Dù cậu có thích Bùi Xuyên đến mấy, dù cậu có muốn giữ lại đứa bé này đến mấy, cậu cũng không thể làm như vậy. Cậu không thể vô trách nhiệm với đứa trẻ.

Thịnh Dương hôn mê đến chiều ngày hôm sau, cậu đã xin nghỉ học một tháng và cũng thôi công việc gia sư. Khoảng thời gian còn lại, cậu chỉ muốn ở một mình yên tĩnh.

Trong lúc Thịnh Dương đang thẫn thờ, điện thoại cậu rung lên điên cuồng. Vừa nhìn, là Lạc Phá Niên gọi đến, giọng thiếu niên rất sốt ruột: "Anh Thịnh Dương, sao anh lại nghỉ việc?"

Thịnh Dương không thể nói mình mang thai, vì thế ấp úng trả lời: "Dạo này anh có việc."

"Chuyện gì? Em có thể giúp gì cho anh không?" Lạc Phá Niên hỏi.

Thịnh Dương bất đắc dĩ, cậu trả lời: "Chắc là không giúp được đâu."

"Vậy... vậy em sau này có bài nào không biết thì làm sao?" Thiếu niên lại hỏi.

Thịnh Dương đương nhiên là nghe hiểu ý ngầm của Lạc Phá Niên. Thì ra bây giờ cậu ấy ham học hỏi đến vậy sao, cách cậu dạy có thực sự tốt đến thế ư? Tuy nhiên, cậu quả thật nợ Lạc Phá Niên một ân tình. Vì thế cậu bất đắc dĩ nói: "Vậy sau này có khó khăn gì thì em có thể hỏi anh qua WeChat."

Lạc Phá Niên không hài lòng: "Không được, em muốn nói chuyện trực tiếp với anh cơ, hỏi qua WeChat đâu có rõ ràng bằng."

Thịnh Dương trầm mặc suy tư một lát. Đầu dây bên kia, Lạc Phá Niên nghĩ mình nói nặng lời, cậu ta lập tức dịu giọng: "Anh Thịnh Dương, dạo này em học hành áp lực lắm, những giáo viên khác dạy em cũng không quen, em chỉ thích cách anh dạy thôi."

Thịnh Dương bất đắc dĩ thở dài: "Được rồi."

Nghe được câu trả lời của cậu, thiếu niên đầu dây bên kia lập tức tinh thần, cậu ta cẩn thận hỏi: "Vậy anh có thể gửi địa chỉ cho em được không?" Thịnh Dương gửi địa chỉ khu chung cư cho cậu ấy.

Lạc Phá Niên nhìn thấy địa chỉ này thì ngây người một lúc. Đây là khu chung cư đắt đỏ nhất Kim Lăng, Thịnh Dương không phải gia cảnh khó khăn sao? Sao lại ở đây? Dù trong lòng có chút nghi ngờ, nhưng Lạc Phá Niên vẫn hưng phấn mua một túi lớn túi nhỏ trái cây đến nhà Thịnh Dương.

Khi đến cửa, cậu ấy còn chỉnh sửa quần áo và kiểu tóc để chắc chắn mình trông thật đẹp trai rồi mới giả vờ rụt rè gõ cửa. Thịnh Dương đã sớm thay một chiếc áo cộc tay rộng rãi, nhìn thoáng qua căn bản không thấy được bụng cậu có gì khác thường. Cậu có chút hồi hộp mở cửa, Lạc Phá Niên lập tức rất tự nhiên bước vào.

Hai phòng một sảnh nhưng rất sạch sẽ, trong nhà chỉ có đồ dùng sinh hoạt của một người. Lạc Phá Niên nhìn thấy vậy mới dần yên tâm. Thịnh Dương cố gắng che giấu, đi mở cửa sổ, để không khí trong phòng thoát bớt ra ngoài. Điều quan trọng là sáng nay cậu thức dậy đã phát hiện chỗ đó vẫn rỉ ra một chút chất lỏng. Cậu sợ Lạc Phá Niên đoán được.

Lạc Phá Niên đặt trái cây và quà mua được ở cửa, cố ý hỏi: "Anh Thịnh Dương, anh ở một mình à?" Thịnh Dương "ừ" một tiếng.

Khóe miệng Lạc Phá Niên không kiểm soát được mà hiện lên ý cười: "Vậy à. Em còn tưởng anh có người yêu rồi chứ."

Những lời này hoàn toàn khiến trái tim Thịnh Dương bị siết chặt một cách đau đớn. Cậu cố gắng kiểm soát giọng nói: "Không có."

Lạc Phá Niên rất hài lòng nói: "Vậy thì tốt rồi."

Khi cậu ta đang nhìn đông nhìn tây, Thịnh Dương bất đắc dĩ nói: "Không phải có bài không biết sao?"

Lạc Phá Niên lúc này mới nhớ ra lý do mình tìm đến. Cậu ấy lập tức "à" một tiếng: "Đúng rồi, anh, mấy bài này em đều không biết, anh giúp em xem với."

Cậu ta ghé sát lại, Lạc Phá Niên dù cũng là Alpha, nhưng cậu ấy rất thích ngửi tin tức tố của Thịnh Dương. Ngửi tin tức tố của Alpha khác cậu ta chỉ muốn đánh nhau, nhưng với Thịnh Dương thì không. Trên người anh ấy hình như luôn thơm tho. Hôm nay hình như đặc biệt...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!