"Sao lại thế này?" Giang Thư đặt que thử thai trước mặt Thịnh Dương, hạ giọng hỏi. Vừa nãy ở nhà ăn, Giang Thư đã cố gắng kiềm chế, anh trực tiếp xin nghỉ trên hệ thống rồi kéo Thịnh Dương đến một phòng thuê riêng, chỉ vào que thử thai mà hỏi.
Thịnh Dương thấy không thể giấu được nữa, môi cậu mấp máy, vẫn cố gắng giãy giụa một chút: "Mấy cái này không chuẩn, có thể là gần đây ăn uống không tốt..."
Nói đến ăn uống, Giang Thư theo bản năng đặt ánh mắt lên bụng Thịnh Dương. Thời cấp ba Thịnh Dương thích sơ vin áo sơ mi đồng phục tay ngắn vào trong quần, cả người trông thon gọn và chân dài, nhưng bây giờ thì sao? Mặc dù cậu mặc áo sơ mi rộng thùng thình, nhưng bụng đã có thể thấy hơi nhô lên, đây không phải mang thai thì là gì?
"Cậu đến bây giờ còn muốn gạt tớ sao?" Giang Thư quả thực muốn phát điên, anh không nhịn được chất vấn: "Thịnh Dương, cậu mới 18 tuổi! Cậu vừa mới tròn 18 tuổi! Cậu bây giờ tính toán vác bụng đi học sao?"
Thịnh Dương thật ra trong lòng sợ hãi đến mức chết khiếp, bị Giang Thư nói như vậy, vành mắt cũng đỏ hoe. Cậu khẽ kéo ống tay áo Giang Thư, nhỏ giọng nói: "Tớ không muốn giấu cậu... tớ cũng mới phát hiện ra hôm qua thôi."
Cậu thật sự ngốc... Buồn nôn, hay ngủ, kéo dài suốt bao lâu như vậy, thế mà cậu lại không hề nghĩ đến chuyện có thể là mang thai.
Thịnh Dương cụp mắt xuống, các ngón tay vô thức siết chặt vào nhau, như thể chỉ có vậy mới có thể kìm nén sự bất an đang cuộn trào trong lòng.
Giang Thư cũng phản ứng lại rằng vừa rồi mình đã phản ứng có chút quá khích, anh xoa trán, cố gắng trấn tĩnh lại. Thịnh Dương hiện tại trong lòng nhất định cũng hoang mang sợ hãi, anh không thể tự mình rối loạn, dù sao chất vấn cũng không giải quyết được bất cứ vấn đề gì.
Giang Thư ngồi xuống, nhìn Thịnh Dương hỏi: "Vậy cậu bây giờ tính toán làm thế nào?"
Ánh mắt Thịnh Dương rất mơ hồ, cảm xúc có chút sụp đổ: "Tớ không biết."
"Đứa bé này nhất định phải bỏ đi, Thịnh Dương." Giang Thư nói, "Cậu mới 18 tuổi, cậu không thể vì đứa bé này mà hủy hoại bản thân." Giang Thư hít một hơi thật sâu, lại hỏi: "Bùi Xuyên đâu? Bùi Xuyên có biết cậu mang thai không?"
Thịnh Dương rũ mắt, lắc đầu.
Nhận được câu trả lời này Giang Thư chỉ cảm thấy một trận không nói nên lời.
"Gọi điện thoại cho hắn."
Thịnh Dương rất sợ Giang Thư nổi giận, nhưng cậu vẫn lắc đầu: "Không cần, tớ và anh ấy đã kết thúc rồi." Nói là kết thúc, kỳ thật bọn họ cũng căn bản không có bắt đầu bao giờ.
"Vậy cậu tính toán làm sao bây giờ? Một mình bụng mang dạ chửa làm thêm để nuôi lớn đứa bé này sao? Thịnh Dương cậu tỉnh táo một chút đi, Bùi Xuyên hắn đối xử tốt với cậu nhất thời thì có thể đối xử tốt với cậu cả đời sao? Tôi hỏi cậu, cậu đến đây lâu như vậy, Bùi Xuyên có gọi cho cậu dù chỉ một cuộc điện thoại không? Hắn có nhắn WeChat hỏi thăm cậu dạo này sống thế nào không?"
Giang Thư giận đến mắt cũng đỏ hoe. Anh ấy cũng không muốn trách cứ Thịnh Dương, chính vì anh quá rõ ràng sự bướng bỉnh và thiếu thốn tình cảm của Thịnh Dương, trong cuộc đời Thịnh Dương, Bùi Xuyên là người đầu tiên xuất hiện và cứu vớt cậu ấy, hơn nữa những năm tháng xa cách sau này, người ta luôn không tự chủ mà tô đẹp ký ức về một người. Cho nên anh ấy mới muốn làm rõ những điều này, để Thịnh Dương học cách đối mặt với hiện thực.
"Dương Dương, Bùi Xuyên hắn căn bản là không thích cậu, cậu không cần có bất cứ ảo tưởng vớ vẩn nào!" Giang Thư không nhịn được nói lời nặng, anh ngồi xuống, hai tay nắm lấy vai Thịnh Dương, vẻ mặt nghiêm túc: "Thịnh Dương, con người ai cũng sẽ thay đổi, hắn hồi nhỏ đối xử tốt với cậu không có nghĩa bây giờ cũng sẽ đối xử tốt với cậu, cậu biết không?"
Mắt Thịnh Dương ngấn lệ: "Tớ biết mà." Cậu vẫn luôn biết mà.
"Tớ hôm qua đã tra rồi." Thịnh Dương chậm rãi nói, "Alpha sinh non sau khi mất mạng nguy hiểm rất lớn."
Bà nội của Giang Thư xuất thân ngành y, nên bản thân anh cũng hiểu khá rõ những điều liên quan. Khoang sinh sản của Alpha vô cùng đặc biệt, không thể tùy tiện làm phẫu thuật phá thai như người bình thường. Anh thật sự không thể để Thịnh Dương mạo hiểm với ca phẫu thuật như vậy.
Huống hồ theo những gì Giang Thư biết, hiện tại nơi duy nhất nắm chắc kỹ thuật xử lý an toàn loại phẫu thuật này chính là bệnh viện trực thuộc Hạ thị. Nhưng Thịnh Dương bây giờ lại có thân phận cực kỳ nhạy cảm đối với Hạ Kinh Niên.
Nếu để Hạ Kinh Niên biết Thịnh Dương mang thai con của Bùi Xuyên, thì gã ta rất có thể sẽ làm ra những chuyện điên rồ gì đó. Xem tình hình hiện tại, chuyện này tuyệt đối không thể để Hạ Kinh Niên, hay thậm chí bất kỳ người nào bên phía Bùi Xuyên biết được.
Giang Thư suy nghĩ kỹ rồi mới ngồi xuống cạnh Thịnh Dương, nghiêm túc nói:
"Mấy ngày nay cậu đừng đi làm thêm nữa, giữ gìn sức khỏe cho tốt. Tớ sẽ tìm người giúp cậu thuê một căn phòng trước, vì sau khi phẫu thuật còn cần một khoảng thời gian dài để hồi phục. Đợi đến cuối tuần này, chúng ta sẽ đến bệnh viện trung tâm thành phố A để bỏ đứa bé."
Hôm nay là thứ Hai, Thịnh Dương còn mấy ngày để nghỉ ngơi. Chờ làm xong phẫu thuật, cậu sẽ về lại căn nhà tự thuê ở Kim Lăng để dưỡng sức. Đây đã là phương pháp tốt nhất hiện tại.
Thịnh Dương suy tư rất lâu, tay cậu chặt chẽ che lấy bụng mình, mới chậm rãi gật đầu.
Thịnh Dương nói: "Được."
Mặc dù trong tiềm thức cậu rất muốn giữ lại đứa bé này, nhưng Thịnh Dương biết đây không phải thời điểm thích hợp. Cậu không có cách nào nuôi sống đứa bé này, đây là không có trách nhiệm với con.
Sau khi đưa ra quyết định này, Giang Thư vươn tay ôm lấy Thịnh Dương, Thịnh Dương mũi cay xè cũng vùi đầu vào cổ Giang Thư. Giang Thư an ủi cậu:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!