Chương 23: Phát hiện đã mang thai

Ông lão nói: "Cậu mang thai mà không biết sao?"

Hai từ "mang thai" nặng trĩu hoàn toàn khiến Thịnh Dương ngây người. Cậu theo bản năng lắc đầu: "Không thể nào... Sao tôi có thể mang thai được..." Cậu rõ ràng là Alpha mà, Alpha sao có thể mang thai được chứ?

"Tôi làm y gần 40 năm rồi, không thể nào nhìn nhầm được, cậu đúng là có thai, đứa bé có lẽ đã gần 3 tháng rồi." Ông lão quả quyết nói. Hắn nhìn đôi chân tay mảnh khảnh và khuôn mặt gầy gò của chàng trai trẻ trước mặt, rồi nói thêm: "Cậu vừa ngất xỉu là do thời gian dài không ăn uống đầy đủ lại làm việc quá sức, nên mới ngất, bây giờ có con rồi phải ăn nhiều cơm, đừng quá mệt mỏi nữa nhé?"

(Thế là lần đầu ăn ngay à, thế mà hai baba cũng mạnh bạo quá điii)

Không ngờ hắn càng nói, Thịnh Dương càng suy sụp. 3 tháng, chẳng phải là lần cậu và Bùi Xuyên say rượu đó sao? Chẳng lẽ từ lần đó bắt đầu, cậu đã mang thai rồi sao?

Phòng tuyến tâm lý của Thịnh Dương đang từng bước sụp đổ, nhưng toàn thân cậu nhìn qua cũng chỉ là sắc mặt tái nhợt hơn một chút. Sau đó ông lão nói gì cậu cũng không nhớ rõ, Thịnh Dương thậm chí không biết mình đã ra khỏi tiệm thuốc y học cổ truyền đó bằng cách nào.

Thịnh Dương trong đầu toàn là lời ông thầy thuốc nói

- cậu mang thai. Sao cậu lại mang thai được chứ? Cậu không phải Alpha sao? Thịnh Dương tìm kiếm trên Baidu di động: Alpha cũng sẽ mang thai sao? Kết quả hiển thị, trong nước mỗi năm cũng có vài trường hợp Alpha mang thai, nhưng trên lâm sàng, xác suất Alpha có thể sinh con thuận lợi gần như bằng không, đại đa số đều chết trên giường bệnh.

Thịnh Dương càng xem sắc mặt càng trắng bệch. Cậu cố gắng trấn tĩnh lại, vì hiện tại vẫn chưa có thông tin xác thực, có thể chỉ là chẩn đoán sai cũng không chừng. Thịnh Dương trước tiên đi mua hai que thử thai, còn bị cô bán thuốc trêu chọc có phải mua cho bạn đời không. Thịnh Dương căn bản không dám nói cho cô ấy biết, thực ra que thử thai là cậu tự dùng.

Cậu như làm trộm mà về đến ký túc xá, bạn cùng phòng người thì chơi game, người thì học bài, họ đều không trách Thịnh Dương về muộn như vậy. Mãi đến khi vào phòng vệ sinh, khóa cửa lại hai vòng, Thịnh Dương mới dám lấy ra chiếc que thử thai được giấu kín trong túi. Cậu nội tâm cầu nguyện ngàn vạn lần đừng mang thai, ngàn vạn lần đừng mang thai.

Nhưng que đầu tiên đã hiện hai vạch hồng. Thịnh Dương chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, cậu lại không tin mà thử que thứ hai. Vẫn là hai vạch hồng. Thịnh Dương hai tay nắm chặt hai que thử thai, tay không ngừng run rẩy, cậu còn theo bản năng dùng tay sờ sờ bụng dưới của mình.

Thì ra cậu đã mang thai. Vậy thì những lần buồn ngủ không hiểu được, nôn mửa, bụng to lên trước đây đều có câu trả lời vào khoảnh khắc này. Môi Thịnh Dương trắng bệch.

Khi cậu từ phòng tắm ra, bạn cùng phòng đều bị cậu làm cho kinh ngạc: "Cậu làm sao vậy?" Thịnh Dương sắc mặt trắng bệch, chết lặng lắc đầu: "Không có gì, có thể là hơi mệt mỏi thôi." Cậu nói rồi bò lên giường mình, cả người cuộn tròn lại, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Sao cậu lại mang thai được chứ? Vì sao cậu lại mang thai được chứ? Cậu rốt cuộc nên làm gì bây giờ? Sự mơ hồ to lớn bao trùm Thịnh Dương, khiến cậu không biết phải làm sao. Cậu v**t v* cái bụng đã hơi nhô lên của mình, chỉ cảm thấy rất xa lạ, bên trong đó lại có một sinh mệnh cùng huyết mạch với mình.

Là bảo bối của cậu và Bùi Xuyên. Thịnh Dương nghĩ nghĩ, đôi mắt lại bắt đầu đỏ hoe. Cậu thực sự không biết nên làm gì với đứa bé này. Bùi Xuyên cũng không hy vọng đứa bé này tồn tại đâu. Dù sao hắn một chút cũng không thích mình.

---

Bùi Xuyên lại một lần nữa trở về biệt thự vào đêm khuya. Rõ ràng đã biết thiếu niên đã rời đi, vậy mà mỗi ngày, dù bận rộn đến mức nào, hắn vẫn nhất định quay về.

Đèn đại sảnh vẫn sáng. Bùi Xuyên nhìn căn bếp lạnh lẽo không chút hơi ấm và chiếc tủ lạnh đầy ắp đồ ăn, không hiểu sao lại luôn có một loại ảo giác như thể Thịnh Dương vẫn còn ở đây.

Hắn mở tủ lạnh, lấy ra một chai nước đá, ngửa đầu uống vài ngụm.

Rõ ràng hắn không thích Thịnh Dương, vậy tại sao lại luôn không tự chủ mà nhớ đến cậu ấy? Rõ ràng hai người ở chung mới hai tháng mà thôi, Bùi Xuyên lại không hiểu sao đã thích nghi với cảm giác Thịnh Dương ở bên cạnh hắn.

Ngày đầu tiên Thịnh Dương rời đi, hắn về nhà một mình ngẩn ngơ trước máy tính, rõ ràng đã bận cả ngày, thân thể và tinh thần đều mệt mỏi, buổi tối lại nhìn trần nhà mà một chút buồn ngủ cũng không có.

Những ngày sau đó, tình trạng này xảy ra ngày càng thường xuyên. Có hôm Bùi Xuyên tỉnh dậy, ngạc nhiên phát hiện mình không biết từ lúc nào đã nằm trên giường của Thịnh Dương.

Ban đầu, hắn chỉ nghĩ do mình quá mệt mỏi nên mới vô thức vào nhầm phòng. Nhưng về sau, lần nào tỉnh dậy hắn cũng thấy mình nằm ở đó

- trong căn phòng vắng vẻ ấy, giữa chăn gối vẫn còn vương mùi hương quen thuộc.

Bùi Xuyên tự nhủ với bản thân rằng có lẽ chỉ là cơ thể muốn đổi chỗ ngủ mà thôi.

Vì thế, mỗi đêm Bùi Xuyên đều nằm trên giường của Thịnh Dương, nhẹ nhàng dùng mũi ngửi lấy mùi hương còn sót lại trên ga trải giường, tìm kiếm dấu vết quen thuộc thuộc về thiếu niên. Nhưng theo thời gian trôi qua, hơi thở ấy dần phai nhạt, nhạt đến mức gần như không thể ngửi thấy được nữa.

Bùi Xuyên lại rơi vào tình trạng mất ngủ triền miên.

Cùng lúc đó, Hạ Kinh Niên bắt đầu công khai cản trở hắn, Bùi thị cũng một lần nữa rơi vào khủng hoảng. Bùi Xuyên mỗi ngày đều bận rộn đến mức không ngẩng đầu lên nổi. Chỉ thỉnh thoảng khi có một chút thời gian nghỉ ngơi, hắn lại ngẩn người nhìn vào những bức ảnh chụp chung giữa hắn và Thịnh Dương.

Không lâu trước đây, hắn đã thuê một thám tử tư

- yêu cầu người đó âm thầm theo dõi nhất cử nhất động của Thịnh Dương và báo cáo lại cho hắn kịp thời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!