Bùi Xuyên ngoài mặt không lộ vẻ gì nhưng trong lòng đã sớm rối bời. Hắn thậm chí còn run tay gõ sai mật khẩu khi mở điện thoại. Vừa mở khóa, đập vào mắt hắn là tin nhắn của Thịnh Dương. Ảnh đại diện của Thịnh Dương là một chú Samoyed nghiêng đầu mỉm cười.
[Gián Điệp Nhỏ]: Anh ơi, em đi đây, anh đừng tìm em nữa. Khoảng thời gian này đã làm phiền anh rất nhiều, em đã chuyển chi phí của em thời gian này cho anh rồi, em xin lỗi.
Một câu cụt lủn không đầu không đuôi khiến Bùi Xuyên không hiểu ra sao. Khoảng thời gian này hắn đâu có mắng cậu? Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra khiến Thịnh Dương đột nhiên muốn rời đi? Bùi Xuyên nhìn khoản tiền Thịnh Dương chuyển cho mình, biết rằng cậu gần như đã chuyển hết toàn bộ tài sản của mình cho hắn. Hắn lại chuyển trả số tiền đó về gấp mấy lần. Xong xuôi, hắn thất thần ném điện thoại sang một bên, gáy tựa vào tường, suy nghĩ xem biến cố đã xuất hiện ở đâu.
Bùi Xuyên cố gắng nhớ lại xem mấy ngày nay Thịnh Dương có biểu hiện gì khác thường hay không. Rõ ràng hai tối trước vẫn còn rất ổn, vui vẻ tổ chức sinh nhật cho hắn.
Chỉ có tối hôm qua... tối hôm qua cậu ấy thật sự không bình thường. Thịnh Dương thậm chí còn không trả lời tin nhắn, lại đột nhiên đi ngủ sớm một cách lạ lùng.
Sắc mặt Bùi Xuyên lập tức trầm xuống, hắn nhanh chóng quay lại thư phòng, mở camera giám sát.....
Đợi khi hắn xem xong camera giám sát, sắc mặt đã đen sì. Bùi Xuyên dùng tốc độ nhanh nhất mở điện thoại, gọi cho Thịnh Dương.
---
Thịnh Dương một mình kéo vali hành lý, lang thang vô định trên đường, cuối cùng dừng lại ở một chỗ, ngồi xổm xuống. Cậu bây giờ thực sự đã trở thành một đứa trẻ mồ côi không nhà để về. Khi Thịnh Dương đang rũ mắt suy nghĩ tối nay nên làm gì, bên tai cậu vang lên một giọng nói rất quen thuộc: "Đây không phải là bảo bối nhỏ của tôi sao, sao lại ở đây một mình thế này?"
Thịnh Dương đột nhiên quay đầu lại, chỉ thấy Hạ Kinh Niên đang tươi cười nhìn cậu. Cảm giác ghê tởm lập tức dâng lên trong lòng, giọng cậu lạnh lùng: "Không cần anh lo."
Hạ Kinh Niên không vì thái độ đó mà tức giận, ngược lại còn thấy Thịnh Dương rất thú vị. Trong mắt gã, cho dù cậu có tỏ ra hung dữ thì cũng chỉ giống như một con sói con chưa mọc răng, hoàn toàn không tạo được chút uy h**p nào.
Gã ta hơi cúi người xuống, đúng lúc nhìn thấy vài dấu cắn cùng những vệt đỏ lấm tấm trên xương quai xanh trắng nõn của thiếu niên. Thịnh Dương lập tức kéo cổ áo lên che lại.
Đôi mắt Hạ Kinh Niên lóe lên một tia hưng phấn: "Thì ra đã bị ăn sạch sẽ rồi." Gã chậm rãi nói: "Bùi Xuyên cũng chẳng phải người tốt lành gì đâu."
Thịnh Dương không cho phép người khác nói Bùi Xuyên không tốt, Hạ Kinh Niên càng không có tư cách nói. Bây giờ cậu nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Hạ Kinh Niên liền cảm thấy buồn nôn. Nhưng nói nhiều với Hạ Kinh Niên cũng vô ích, cậu đứng dậy định rời đi, lại bị Hạ Kinh Niên nhẹ nhàng gọi lại: "Khoan đã."
Bước chân Thịnh Dương càng nhanh hơn.
Hạ Kinh Niên không vội không vàng nói: "Cậu không tò mò sau khi cậu đi sẽ xảy ra chuyện gì sao?"
Bước chân Thịnh Dương vẫn không dừng lại.
Ánh mắt Hạ Kinh Niên tối sầm lại, gã thích người có cá tính, nhưng không thích những vật nhỏ không nghe lời như vậy. Gã ta cũng không đi về phía trước, chỉ đứng tại chỗ, trầm thấp bật ra hai chữ: "Bùi Xuyên."
Bước chân Thịnh Dương đột ngột dừng lại, cậu ném vali hành lý xuống rồi nắm chặt cà vạt của Hạ Kinh Niên, trên mặt hiếm khi lộ ra vẻ tàn nhẫn: "Mày muốn làm gì?"
Pheromone Alpha cường thế vào giờ phút này chợt bùng nổ, Omega cấp cao hơn một chút đều không chịu nổi, nhưng Hạ Kinh Niên lại bộ dạng không có việc gì, thậm chí còn rất hưởng thụ mà hít một hơi, thỏa mãn thở dài: "Pheromone của cậu thật dễ ngửi."
Thịnh Dương như chạm phải thứ bẩn thỉu gì đó mà buông tay ra, ngữ khí cậu hung ác: "Mày muốn làm gì anh ấy?"
Hạ Kinh Niên thong thả chỉnh lại vạt áo, nghiêng đầu sửa sang nút tay áo, trong giọng nói không nghe ra cảm xúc gì: "Cậu thật sự rất vì hắn mà suy nghĩ."
Gã ra chậm rãi ngẩng mắt, nhìn Thịnh Dương: "Tôi có thể dung túng cậu tiếp cận hắn, nhưng Thịnh Dương," nói rồi gã đưa tay vỗ vỗ mặt Thịnh Dương, ngữ khí nguy hiểm, "Cậu tốt nhất nên có giới hạn, đừng quên cậu là người của ai."
Thịnh Dương cắn chặt răng, định vung tay đấm Hạ Kinh Niên, nhưng lại bị gã ta dễ dàng đỡ được.
Hạ Kinh Niên nâng tay còn lại, bóp chặt hai má mềm mại trắng như tuyết của Thịnh Dương, giọng nói bình thản nhưng lạnh lẽo:
"Không biết nghe lời đúng không?"
Đôi mắt Hạ Kinh Niên từ gò má Thịnh Dương trượt xuống xương quai xanh lộ ra một chút vì vận động kịch liệt, gã ta hừ cười một tiếng đầy ẩn ý: "Thịnh Dương, cậu mà còn tiếp cận hắn, đừng trách tôi không khách khí với hắn. Ai bảo tôi không nỡ động vào cậu chứ."
Thịnh Dương bị bộ dạng làm ra vẻ thâm tình của hắn ta làm cho có chút ghê tởm, cậu nhíu mày, hất tay Hạ Kinh Niên ra, lạnh lùng nói: "Tôi không phải vật sở hữu của anh, đính hôn cũng chỉ là anh và bọn họ tự nguyện, không liên quan gì đến tôi."
Nói rồi, Thịnh Dương liền kéo vali hành lý quay người rời đi. Hạ Kinh Niên đứng tại chỗ, rất hứng thú nhìn cậu đi xa.
Thịnh Dương đi không biết bao lâu mới dừng lại được, một mình kiệt sức dựa vào tường từ từ ngồi xuống đất. Cậu nghe rõ lời cảnh cáo của Hạ Kinh Niên, gần đây việc công ty Bùi Xuyên có lẽ chính là do Hạ Kinh Niên giở trò. Cậu vốn dĩ không có gì có thể cho Bùi Xuyên, không thể lại gây thêm phiền phức cho hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!