Thịnh Dương tỉnh lại chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, như thể da thịt khắp nơi bị người ta cắn xé.
Cậu chậm rãi mở mắt, nhìn chằm chằm trần nhà vài giây, ý thức dần dần trở lại.
Tối hôm qua cậu đón sinh nhật, sửa lại nguyện vọng, lại lần đầu tiên ở khách sạn, còn mơ thấy Bùi Xuyên...
Nghĩ đến giấc mơ đó, Thịnh Dương chỉ cảm thấy mặt mình nóng bừng.
Trong mơ Bùi Xuyên không dịu dàng như trong ký ức, mà lạnh lùng và mạnh mẽ. Thịnh Dương thậm chí còn cảm giác như anh ấy muốn xuyên thủng mình...
Chẳng lẽ vì đã thành niên nên giấc mơ cũng trở nên táo bạo hơn sao?
Thịnh Dương đỏ mặt nghĩ.
Nhưng nếu chỉ là mơ thì tại sao cơ thể lại đau đến vậy?
Thịnh Dương có chút nghi hoặc, cậu liếc mắt sang bên cạnh, sau đó toàn thân run lên bần bật, hoàn toàn ngây người, sắc mặt không khỏi tái mét.
Chỉ thấy bên cạnh cậu vẫn còn một người đàn ông đang ngủ.
Dù trong giấc ngủ, khuôn mặt người đàn ông vẫn lạnh lùng, lộ ra vài đường nét cứng rắn, khiến người ta không dám đến gần.
Cánh tay, cổ và ngực lộ ra ngoài của hắn chi chít những vết cào và dấu cắn.
Không cần nói cũng biết là ai gây ra.
Thịnh Dương vừa run rẩy, động tĩnh quá lớn khiến người đàn ông cũng tỉnh giấc.
Bùi Xuyên cau mày mở mắt, bất ngờ đối diện với một đôi mắt đen láy ngây thơ, trước mắt không biết từ khi nào xuất hiện một thiếu niên trắng nõn xinh đẹp.
"..."
Bùi Xuyên im lặng vài giây.
Hắn nhắm mắt lại, rồi lại mở ra.
Bùi Xuyên: "..."
Thịnh Dương: O.O
Ký ức đêm qua chậm rãi trở về, ánh mắt Bùi Xuyên dần dần trở nên lạnh lẽo.
Hắn dứt khoát đứng dậy, phát hiện bộ vest của mình đã không thể mặc được nữa, liền đứng dậy khoác áo choàng tắm vào người. Ngay khoảnh khắc đó, Thịnh Dương cũng nhìn thấy những vết cào trên lưng hắn.
Bùi Xuyên vừa thắt dây lưng vừa hỏi: "Cậu là người của ai?"
Hắn vừa về nước hai ngày trước, tối qua nhận lời mời uống vài chén rượu, nhưng đều chỉ nhấp một ngụm rồi đặt xuống.
Nhưng không biết sơ hở ở đâu hay là trúng chiêu.
May mà hắn là một Beta, không có kỳ nhạy cảm.
Bùi Xuyên đã dùng hết ý chí của mình để gắng gượng quẹt thẻ vào khách sạn, không ngờ vẫn có người lẻn vào phòng hắn. Tất nhiên là phải có người sai khiến.
Thịnh Dương ngây người, không hiểu lắm ý của Bùi Xuyên.
Nhưng không khí trong phòng không hiểu sao trở nên rất nặng nề, c** nh* giọng nói: "Em tên là Thịnh Dương."
Nói xong, cậu còn dùng ánh mắt lấp lánh mang chút mong chờ nhìn Bùi Xuyên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!