Chương 17: Ám Chỉ - Cho Anh Ôm Một Lát

Khi Thịnh Dương tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao, trong mũi dường như vẫn còn vương vấn mùi đàn hương nhàn nhạt.

Nhưng ga trải giường của Thịnh Dương được trải rất phẳng phiu, hoàn toàn không giống như có người đã từng đến.

Cậu lắc lắc cái đầu vẫn còn hơi mơ màng, nhìn đồng hồ

- đã hai giờ chiều.

Gần đây cậu sao vậy, sao lại thích ngủ đến thế.

Thịnh Dương có chút buồn rầu.

Hơn nữa cậu còn một vấn đề khó hiểu nữa

- sao cậu lại tự mình trở về phòng?

Đêm qua cậu rõ ràng nhớ mình đang ngồi trên sofa đọc sách chờ Bùi Xuyên về nhà mà.

Chẳng lẽ là quá mệt mỏi, hành động vô thức sao?

Thịnh Dương lắc đầu.

Nhưng hôm nay, những chuyện đó đều không còn quan trọng, bởi vì cậu còn một việc quan trọng hơn phải làm

- chúc mừng sinh nhật Bùi Xuyên.

Thịnh Dương cũng không oán trách Bùi Xuyên đã thất hẹn hôm đó, bởi vì sau này cậu tình cờ nghe được Thịnh Quyền và người khác nói chuyện, biết được Bùi gia đã xảy ra biến cố lớn, Bùi Xuyên hình như đã ra nước ngoài.

Cậu chỉ thấy rất đáng tiếc, tiếc nuối vì không thể tự mình đón sinh nhật cùng Bùi Xuyên.

Lần này khó khăn lắm mới có cơ hội, Thịnh Dương đương nhiên sẽ không bỏ qua.

Ban đầu cậu định mua đồng hồ cho Bùi Xuyên, nhưng khi cậu nhìn rõ giá cả thì lại chùn bước, cậu có bán cả mình đi cũng không đủ tiền mua.

Cậu muốn tặng Bùi Xuyên món quà tốt nhất trong khả năng của mình.

Đồng hồ quá rẻ cậu cũng không nỡ tặng.

Dù Thịnh Dương rất nghèo, nhưng cậu lại luôn cảm thấy nếu muốn tặng đồng hồ, thì nhất định phải tặng Bùi Xuyên cái tốt nhất.

Khi cậu xuống lầu, Bùi Xuyên không ngoài dự đoán đã sớm rời đi, nhưng vẫn như mọi khi, để lại cháo trong bếp.

Thịnh Dương ngoan ngoãn ăn xong, bắt đầu lấy điện thoại ra ghi lại thực đơn.

Chỉ là Thịnh Dương rất ít khi vào bếp, ngoại trừ mấy ngày đầu, sau đó đều là Bùi Xuyên nấu.

Cậu nói là muốn theo đuổi người ta, nhưng kết quả hình như vẫn là Bùi Xuyên ngược lại đang chăm sóc cậu.

Thịnh Dương nhìn thực đơn mình đã viết, hạ quyết tâm hào hùng: Hôm nay cậu nhất định phải cho Bùi Xuyên một buổi sinh nhật khó quên!

Thịnh Dương ăn uống xong liền đặt mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn trên mạng, sau đó mang theo chiếc ô nhỏ ra ngoài.

Đầu tiên, cậu đến tiệm bánh kem. Nhìn thấy đủ loại kiểu dáng bắt mắt, nhưng cuối cùng vẫn cảm thấy dường như thiếu đi một điều gì đó.

Đúng lúc đang đứng ngẩn người với vẻ mặt buồn rầu, Thịnh Dương bỗng chú ý thấy ở góc bên cạnh có khu vực có thể tự tay làm bánh kem (DIY)!

Mắt Thịnh Dương lập tức sáng lên.

Một ý tưởng bỗng nhiên lóe lên trong đầu cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!