Chương 16: Đừng Đi Anh Trai, Anh Đừng Đi.

Thịnh Dương ngoan ngoãn ghé vào vai Bùi Xuyên, đôi chân trắng muốt đung đưa qua lại.

Bùi Xuyên không hiểu sao, cảm thấy cảnh này hình như đã từng thấy ở đâu đó, chỉ là khoảnh khắc đó vụt qua rất nhanh, hắn không nhớ rõ.

Thịnh Dương cả buổi tối không ngủ yên, điều kỳ lạ là ngay khoảnh khắc cậu chạm vào Bùi Xuyên, cơn buồn ngủ liền chậm rãi kéo đến.

Khi Bùi Xuyên đặt cậu vào ghế phụ, Thịnh Dương vẫn mơ màng khẽ "ừ" một tiếng. Bùi Xuyên dùng giọng nói dịu dàng chưa từng có, nói: "Ngủ một chút đi, lát nữa sẽ về đến... nhà."

Nói ra chữ "nhà" ấy, chính hắn cũng cảm thấy có phần xa lạ.

Từ "nhà", đối với hắn mà nói, đã là điều gì đó rất đỗi xa vời.

Năm 14 tuổi, gia đình họ Bùi xảy ra biến cố lớn, Bùi Xuyên bị người truy sát, trên đường trốn chạy bị đập vào đầu, dẫn đến một phần ký ức bị tổn thương.

Bác sĩ từng nói, có thể là ý thức tự bảo vệ của não bộ, đã bảo vệ phần ký ức quan trọng nhất đó.

Nhưng Bùi Xuyên dù thế nào cũng không nhớ nổi rốt cuộc đó là gì, thời gian cũng không cho phép hắn suy nghĩ những điều đó.

Những người cạnh tranh khác trong gia đình họ Bùi cũng từng phái người ra nước ngoài điều tra tung tích của hắn. Bùi Xuyên đã lăn lộn gần mười năm nơi đất khách, mới miễn cưỡng giành được vị trí như hiện tại. Với hắn mà nói, "nhà" là một từ ngữ xa xỉ và xa lạ.

Vậy mà Thịnh Dương lại sẵn lòng gọi nơi bọn họ cùng sống là nhà sao?

Bùi Xuyên đặt Thịnh Dương ngay ngắn, rồi nương ánh đèn đường rũ mắt nhìn Thịnh Dương.

Thiếu niên đã mệt đến cùng cực, đôi mắt hơi khép hờ, thoáng ngẩng đầu.

Bùi Xuyên chỉ cần cúi đầu, là có thể chạm tới môi cậu.

Ánh mắt Bùi Xuyên dừng lại trên môi Thịnh Dương vài giây, sau đó bình tĩnh đứng dậy, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

———

Đến bốn giờ sáng, Bùi Xuyên mới ôm Thịnh Dương về đến nhà.

Hắn vững vàng đặt cậu lên giường, ai ngờ ống tay áo lại bị Thịnh Dương nắm chặt, không tài nào gỡ ra được.

Nương ánh trăng, hắn nhìn thấy lông mày thiếu niên nhíu lại, dường như mơ thấy điều gì bất an, trong miệng còn lẩm bẩm nói: "Đừng đi..."

Theo lẽ thường, Bùi Xuyên hẳn đã phải quay đầu rời đi không chút do dự, nhưng hôm nay, chẳng hiểu vì sao, hắn lại như bị ai đó đóng đinh tại chỗ, để mặc cho Thịnh Dương nắm lấy tay áo, thậm chí còn như bị ma xui quỷ khiến mà ngồi xuống mép giường.

(ma quỷ: t họ lào)

Thịnh Dương lại mơ một giấc mơ.

Trong mơ, Bùi Xuyên cười tạm biệt cậu, sau đó không bao giờ trở về nữa, ngày đó là sinh nhật Bùi Xuyên, Thịnh Dương trộm dùng tiền tiết kiệm từ việc giúp người khác làm bài tập để mua cho Bùi Xuyên một chiếc bánh kem nhỏ.

Cậu đứng ở nơi họ đã hẹn ban đầu, lòng tràn đầy vui sướng chờ Bùi Xuyên, nhưng hắn không đến.

Thịnh Dương sợ tối, cậu chờ từ ban ngày đến tối, Bùi Xuyên đều không đến.

Cậu nhớ rõ ngày đó vốn dĩ trời nắng chang chang, nhưng đến chiều tối lại đổ mưa.

Cậu sợ Bùi Xuyên không tìm thấy mình, đặt bánh kem ở một bên dưới mái hiên, cố chấp đứng trong mưa chờ hắn.

Hôm đó cậu không đợi được Bùi Xuyên, về đến nhà liền bị Thịnh Quyền tát một cái, mắng c** nh* như vậy mà đã học đòi qua đêm không về. Mặt Thịnh Dương sưng vù, không nói một lời, đến đêm thì lên cơn sốt cao.

Nhưng lần này trong mơ, vậy mà cậu lại nhìn thấy Bùi Xuyên đã trở về, hắn đã trưởng thành rất nhiều, mặt mày rất lạnh, nhưng Thịnh Dương một chút cũng không sợ hắn.

Cậu vừa mới nhấc chân lên, thì phát hiện Bùi Xuyên vẫn luôn đứng trong mưa lớn nhìn chằm chằm cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!