Cậu không biết là vì rượu ngấm hay do ảo giác, chỉ cảm thấy nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống, gió như lạnh hơn. Âm thanh vốn ồn ào cũng chậm lại, mờ đi như lớp sương mỏng phủ lên thính giác, để lại một khoảng tĩnh lặng khiến người ta vô thức rùng mình.
Giang Thư vẫn không ngừng lảm nhảm bên tai cậu, thậm chí đến cuối cùng còn nói đến những người bạn học đã ra nước ngoài từ khi còn bé của họ, Thịnh Dương mới mở miệng: "Nhưng mà Tiểu Thư à."
Lông mi cậu khẽ run, tiếp tục nói: "Tớ không phải vì muốn yêu đương nên mới thích anh ấy, mà là ngoài anh ấy ra, tớ không thích ai khác cả."
Thịnh Dương tuy tính tình trầm lặng, nhưng không thể phủ nhận cậu đẹp trai, học giỏi, lại còn rất sẵn lòng giúp đỡ người khác, trong trường học từ trước đến nay Thịnh Dương luôn được đánh giá rất tốt, và số người tỏ tình với cậu cũng không đếm xuể.
Nhưng Thịnh Dương mỗi lần đều đỏ mặt từ chối.
Cậu biết rõ, mình có lẽ không có cách nào bỏ qua Bùi Xuyên để thích người khác.
Cho dù Bùi Xuyên đã sớm quên cậu, cho dù Bùi Xuyên hiện tại cũng không quá giống với trước đây, cậu vẫn không thể kiềm chế mà thích hắn.
Chỉ có thể là Bùi Xuyên, những người khác đều không được.
Thịnh Dương vừa nói ra những lời này, Tô Mặc lại theo bản năng liếc nhìn sắc mặt Bùi Xuyên, như thể có phép thuật, trông tốt hơn không ít.
Hắn ta nhướng mày, cũng không định xen vào những chuyện này, hắn ta rất có mắt nhìn mà nắm lấy thiếu niên trắng nõn kia rời đi, chỉ để lại Bùi Xuyên một mình đứng tại chỗ.
Bùi Xuyên đối diện với Từ Tri Hành ở khoảng cách không xa. Tuy gần như chưa từng trò chuyện, nhưng đối phương lại hiểu được ánh mắt hắn, chỉ trầm mặc, không nói một câu.
Bùi Xuyên lặng lẽ rời đi.
Thịnh Dương cũng không biết hắn đã đến và đứng phía sau mình, vẫn còn lải nhải nói chuyện với Giang Thư.
———
Ở một góc bể tắm nước nóng khác yên tĩnh không người, Tô Mặc khẽ nói với thiếu niên kia: "Cứ bơi ở khu này nhé, nghe rõ chưa?"
Thiếu niên ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt hạnh tròn xoe nhìn Tô Mặc, sau đó bĩu môi còn muốn hôn.
Tô Mặc vô tình từ chối: "Ở bên ngoài không được."
Trong mắt thiếu niên toát ra vẻ ủy khuất nồng đậm.
"......"
Tô Mặc nhìn nhìn xung quanh, xác nhận không có ai sau mới bất đắc dĩ hôn nhẹ lên mặt hắn: "Mau đi."
Thiếu niên cười rời đi.
Lúc Bùi Xuyên đến liền nhìn thấy Tô Mặc đang nghiêng đầu nhìn thiếu niên kia, nghe thấy động tĩnh của hắn mới quay đầu lại: "Không ở đó lâu hơn chút sao?"
Mặt Bùi Xuyên rất khó coi: "Lo chuyện bao đồng."
Tô Mặc cười một tiếng: "Aiz, đừng nói tâm trạng cậu tối nay kém như vậy là vì Thịnh Dương không ở nhà với cậu nha?"
Bị nói trúng tâm tư khiến Bùi Xuyên rất khó chịu, hắn cố chấp nói: "Tôi điên rồi sao?"
Tô Mặc chẳng tin chút nào, chỉ qua loa đáp: "Ừ ừ, không điên, không điên, cậu tỉnh táo nhất, hiểu chuyện nhất, được chưa?"
Hắn nói xong nhìn vẻ mặt chịu đựng của Bùi Xuyên, lại nghĩ đến "tên đàn ông già" trong lời Giang Thư vừa nãy, lại không nhịn được cười.
Chú ý thấy vẻ mặt Bùi Xuyên càng lúc càng tệ, Tô Mặc mới vội vàng thu lại nụ cười: "Xin lỗi, vừa nãy nghĩ đến chuyện vui."
Bùi Xuyên: "......"
"Aiz, tôi thật sự không hiểu, nếu cậu không thích người ta, cậu có thể để người ta ở đó ư? Ai mà chẳng biết cậu như chó vậy, ý thức lãnh thổ mạnh đến đáng sợ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!