Chương 14: Khuyến Khích Dương Dương - Người Đàn Ông Già Như Vậy Không Thể Yêu

Chờ Thịnh Dương rửa mặt xong, xác nhận đôi mắt không còn dấu vết sưng đỏ, cậu liền xuống lầu đi đến cửa.

Cậu chú ý thấy cửa trượt nhà bếp đã được đóng kín, nhưng trên mặt kính vẫn còn vương hơi sương mờ mịt.

Theo lý mà nói, không nên có hơi nước đọng lại mới đúng.

Thịnh Dương bất giác nhớ lại vẻ mặt ngập ngừng, muốn nói lại thôi của Bùi Xuyên khi mở cửa lúc nãy — trong lòng đột nhiên dâng lên một suy đoán vô lý..... Có thể sao?

Cậu nhẹ nhàng đẩy cửa trượt ra, nhìn thấy nồi lẩu vẫn còn bốc hơi nóng. Thịnh Dương lấy khăn ướt, mở nắp nồi, bên trong vậy mà lại là cháo thịt băm rau xanh.

Vậy nên, vừa nãy Bùi Xuyên ở dưới lầu là đang tự mình nấu cháo cho cậu sao?

Thịnh Dương lại đặt nắp xuống, từ từ đóng cửa lại.

Chờ cậu lên xe, phát hiện Bùi Xuyên đang một tay đặt trên vô lăng, thần sắc nghiêm trọng nhìn phía trước.

Chú ý thấy động tĩnh mở cửa, hắn liếc nhìn cậu: "Ngẩn người làm gì, lên xe."

Thịnh Dương "à" một tiếng, ngoan ngoãn lên xe.

Cậu vào trong xe mới phát hiện, ghế phụ không biết từ khi nào đã có thêm một chiếc gối tựa, mềm mại, rất thoải mái.

Trông cũng rất mới, như là mới mua không lâu.

Chẳng lẽ là đặc biệt mua cho cậu sao?

Bùi Xuyên liếc nhìn địa chỉ, là một khu suối nước nóng tư nhân — tuy nhân viên phục vụ an toàn, đáng tin, nhưng khách lui tới đều là người trong giới thượng lưu.

Giữa mùa hè nóng nực thế này mà lại đi ngâm suối nước nóng, tên gián điệp nhỏ bé kia thể chất yếu ớt như vậy, lỡ đâu ngất xỉu thì sao?

Bùi Xuyên biết tối nay mình có chút không bình thường, nhưng hắn vẫn không thể kiểm soát việc suy nghĩ những điều lung tung rối loạn này.

Thịnh Dương cũng không hiểu sao cảm thấy không khí tối nay có chút áp lực.

Mặc dù ngày thường cũng vậy, trầm mặc, nhưng cảm giác lại không giống nhau.

Thịnh Dương lặng lẽ nghĩ, có phải Bùi Xuyên vì cậu sắp đi (học Đại học ở xa) nên không vui không?

Nhưng rất nhanh, cậu lại gạt bỏ ý nghĩ đó.

Sao có thể chứ? Có lẽ là gặp chuyện phiền lòng trong công việc.

Lúc này khu suối nước nóng cũng đã đến, Thịnh Dương xuống xe, vẫy tay chào hắn: "Anh trai, muộn rồi, anh về trước đi."

Bùi Xuyên lạnh lùng "ừ" một tiếng.

Hắn rất vô tình lái xe đi, nhưng lại dừng lại ở một khúc cua, xa xa nhìn Thịnh Dương bước vào.

Cậu khẽ gật đầu chào một Omega xinh đẹp đang đi tới từ đối diện.

Bùi Xuyên nhận ra Omega đó, tên là Giang Thư, là con trai út nhà họ Giang, ngày thường được nuông chiều thật sự, dường như thành tích cũng rất tốt, đứng cạnh Thịnh Dương rất xứng đôi, nhưng sự xứng đôi này lại khiến Bùi Xuyên không hiểu sao cảm thấy rất chói mắt.

Chờ hắn hoàn toàn không nhìn thấy Thịnh Dương nữa, Bùi Xuyên mới như sực tỉnh, chầm chậm lái xe đi.

Chờ hắn về đến nhà, nhìn đại sảnh tối đen và yên tĩnh, yên tĩnh vài giây mới nâng bước chân chậm rãi đi vào, bật đèn lên khoảnh khắc đó Bùi Xuyên có chút hoảng hốt.

Trước đây vào giờ này, Thịnh Dương đều sẽ ngồi trên ghế sofa ôm gối đọc sách, nhưng hiện tại chỗ ghế sofa kia không có ai.

Bùi Xuyên nhắm mắt lại, cầm lấy quần áo đi tắm, chỉ là khi đi ngang qua phòng Thịnh Dương lại không cẩn thận mở cửa, bên trong im ắng, tối đen như mực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!