Chương 13: Buồn Nôn - Vì Sao Cậu Lại Muốn Xin Lỗi Tôi?

Người mà cậu thích là ai, không cần nói cũng biết.

Tim Bùi Xuyên khẽ nhói, nhưng hắn vẫn làm như không để tâm.

Hắn hiểu rõ, Thịnh Dương nói những lời này chẳng qua chỉ để đối phó với tên Omega kia. Cậu sẽ không nghiêm túc.

Cũng không loại trừ khả năng Thịnh Dương cố tình chọn thời điểm này để kéo gần khoảng cách giữa hai người. Dù sao, tên này trước giờ đều không thiếu tâm cơ.

Thoa thuốc xong, Bùi Xuyên đứng dậy, như thể chưa từng nghe thấy lời vừa rồi của Thịnh Dương, giọng bình thản:

"Ăn cơm."

Ánh mắt Thịnh Dương ánh lên chút thất vọng. Cậu đang ở nhà Bùi Xuyên, theo lý mà nói, hắn không ghét cậu mới phải. Nhưng vì sao mỗi lần cậu bày tỏ chút tâm ý, Bùi Xuyên đều vờ như không nghe thấy, thậm chí còn chủ động chuyển chủ đề?

Trong lòng rất buồn, nhưng Thịnh Dương vẫn ngoan ngoãn đáp một tiếng:

"Dạ vâng."

Bữa tối hôm nay là tôm.

Bùi Xuyên đã ở chung với Thịnh Dương gần một tháng. Hắn nhận ra so với thịt gà hay thịt bò, Thịnh Dương có vẻ thích ăn tôm và cá hơn.

Mặc dù mấy thứ này chẳng có tác dụng gì nhiều với việc cải thiện thể chất, nhưng hắn vẫn cố gắng làm vì cậu.

Đối với Bùi Xuyên, đồ ăn chỉ cần có thể nuốt là được. Những năm tháng sống ở nước ngoài đã khiến vị giác hắn gần như chai lì – bất cứ món gì ăn vào cũng chẳng khác gì nhau. Nhưng Thịnh Dương lại là kiểu người yếu đuối dễ thương, vì thế hắn cũng không thể qua loa được.

Có thời gian rảnh trong lúc làm việc, hắn sẽ tiện đường mua ly cà phê rồi quan sát xem đám nhân viên nghỉ trưa thường ăn gì.

Đầu óc Bùi Xuyên nhanh nhạy, học cái gì cũng nhanh.

Một tháng trôi qua, tay nghề nấu nướng của hắn tiến bộ rõ rệt. Nhìn khuôn mặt trắng trẻo gầy gò của Thịnh Dương bắt đầu có da có thịt, hắn cũng không biết trong lòng là cảm giác gì.

Nhưng không biết có phải vì tâm trạng khó chịu hay không, món tôm mà trước giờ Thịnh Dương thích nhất vừa cho vào miệng, dạ dày cậu lập tức cuộn trào.

Cậu vội che miệng, nhịn không được mà buồn nôn.

Bùi Xuyên ngẩng đầu nhìn, giọng căng thẳng không tự giác:

"Cậu sao vậy?"

Thịnh Dương gắng sức đè nén cơn buồn nôn.

Một lúc lâu sau mới lắc đầu chậm rãi:

"Không sao, chỉ là dạ dày hơi khó chịu."

Bùi Xuyên khẽ nhíu mày. Hắn nhớ đến buổi tối oi bức hôm nay, cùng khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của Thịnh Dương khi bán đồ ngọt, đoán rằng có thể là cậu bị cảm nắng.

Hắn thầm rủa trong lòng – giữa mùa hè nóng hầm hập mà cũng phải đi bán đồ ăn?

Nhưng rồi lại liếc thấy bình hoa cắm sẵn để trên bàn – kiểu dáng và bao gói trông chẳng hề rẻ. Có lẽ toàn bộ số tiền kiếm được đêm nay, Thịnh Dương đều dùng để mua hoa.

Sau một hồi lâu, cơn khó chịu của Thịnh Dương mới dần dịu lại.

Bùi Xuyên vốn định nói vài câu khó nghe, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của cậu, lời đến miệng lại phải nuốt ngược vào.

Thịnh Dương thật sự không muốn phụ lòng tốt của hắn. Dù sao, một người như Bùi Xuyên – bận bịu trăm công nghìn việc – lại chịu vì cậu mà bỏ thời gian nấu một bữa cơm.

Cậu vừa định cầm đũa ép mình ăn vài miếng, liền nghe giọng lạnh nhạt của Bùi Xuyên vang lên:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!