Chương 12: Tặng hoa - Muốn theo đuổi anh trai

Bùi Xuyên đã chuẩn bị sẵn kế hoạch tìm người mua giúp Thịnh Dương những món đồ ngọt mà cậu đã làm cả đêm nhưng không bán được.

Ai ngờ chưa đầy một giờ, đủ loại đồ ngọt nhỏ đủ màu sắc và hình dạng trước mặt Thịnh Dương đã bán hết sạch.

Chỉ còn lại cái cuối cùng, Thịnh Dương chú ý thấy có một cậu bé cứ lén lút nhìn về phía này.

Quần áo của cậu bé kiểu dáng rất cũ, cũng rất rộng thùng thình, cả người nhìn không bẩn nhưng cũng có thể thấy là không được chăm sóc cẩn thận.

Cậu bé vừa giả vờ xem các bà các cô nhảy múa ở quảng trường, vừa lén dùng mắt nhìn về phía bánh dâu tây, còn lén nuốt nước bọt.

Cậu bé nhìn thấy quán đồ ngọt của anh trai dịu dàng, trắng trẻo, đẹp trai kia dần dần vơi đi, cuối cùng chỉ còn lại một cái.

Muốn ăn quá.

Cậu bé nghĩ, lại không tự giác đưa ánh mắt khao khát nhìn về phía cái bánh dâu tây cuối cùng, nhưng đúng lúc này lại đột nhiên không kịp phòng bị đối diện với ánh mắt mang theo ý cười của Thịnh Dương.

Mặt cậu bé đỏ bừng, vội vàng giả vờ đang nhìn chỗ khác.

Rất nhanh, cậu bé ngửi thấy một mùi đào rất thơm, trước mắt cũng xuất hiện cái bánh dâu tây mà cậu bé đã thích rất lâu.

Thịnh Dương ngồi xổm xuống, cười nói với cậu bé: "Cậu bạn nhỏ, anh trai phải tan làm rồi, cái này tặng cho em nhé."

Mặt cậu bé đỏ bừng, cậu bé bản năng muốn cầm lấy, nhưng lễ phép khiến cậu bé cố kìm nén d*c v*ng của mình.

Cậu bé nuốt nước bọt, rất không kiên định mà lắc đầu: "Cảm ơn anh trai, em không cần, em không thích ăn."

Thịnh Dương cười nói: "Vậy anh trai trong nhà có chút việc vội về, em có thể giúp anh trai ăn hết cái này được không?"

Cậu nói như vậy, cậu bé liền đỏ mặt nhận lấy, cậu bé còn hỏi: "Anh trai, anh về nhà có chuyện gì vậy?"

Nghe cậu bé hỏi vậy, Thịnh Dương hơi ngẩn người, sau đó mắt đào hoa hơi cong, ngữ điệu dịu dàng: "Vì anh trai phải về nhà để ở cạnh một anh trai khác."

———

Cậu bé cầm bánh vui vẻ đi rồi.

Thịnh Dương lúc này mới đứng dậy, đẩy xe của mình chầm chậm về nhà, đi ngang qua một cửa hàng hoa thì còn dùng cả tiền lương một đêm của mình mua một bó hoa, còn không quên dặn dò chủ tiệm hoa gói ghém đơn giản một chút.

Thịnh Dương một tay ôm hoa, một tay đẩy xe về đến cửa.

Lúc này cậu mới chú ý, đèn trong phòng hình như vẫn chưa bật.

Vậy có nghĩa là Bùi Xuyên vẫn chưa về.

"Hôm nay tăng ca muộn vậy sao?"

Thịnh Dương thấp giọng lẩm bẩm một câu.

Bùi Xuyên rõ ràng không lớn hơn cậu mấy tuổi, nhưng gánh vác lại nhiều hơn cậu rất nhiều, thật vất vả.

Thịnh Dương chuẩn bị mở cửa thì đột nhiên nhớ ra, cậu ấy hình như không biết mật khẩu nhà Bùi Xuyên.

Thịnh Dương còn đang do dự có nên gọi điện cho Bùi Xuyên không, đột nhiên cảm giác phía sau nóng lên.

"Xin lỗi."

Giọng Bùi Xuyên hơi trầm thấp: "Quên ghi vân tay cho cậu."

Nói như vậy, hắn liền nâng tay trái, giữ chặt ngón tay trắng nõn của Thịnh Dương, giúp cậu ghi vân tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!