Thịnh Dương vào phòng tắm, dùng nước lạnh rửa mặt thật sạch. Sau khi chắc chắn trên mặt không còn vết tích nước mắt nào, cậu mới chậm rãi bước xuống lầu.
Còn chưa đến phòng khách, cậu đã ngửi thấy một mùi thơm ngọt ngào phảng phất trong không khí.
Bùi Xuyên đang ngồi sẵn ở bàn ăn, liếc nhìn cậu một cái. Trên bàn đã dọn sẵn vài món ăn nhẹ. Hắn khẽ nâng mí mắt, ánh mắt lướt qua như ra hiệu cho Thịnh Dương ngồi xuống.
Thịnh Dương ngoan ngoãn kéo ghế, ngồi vào vị trí đối diện hắn.
Lúc này cậu mới để ý, bữa tối hôm nay hình như toàn là những món mình thích. Nhưng sao Bùi Xuyên lại biết cậu thích ăn mấy món này?
Trừ khi...
Hàng mi của Thịnh Dương khẽ run, một ý nghĩ gần như không thể tin nổi chợt hiện lên trong đầu.
Chẳng lẽ... Bùi Xuyên vì muốn dỗ cậu, mà cố tình chuẩn bị sao?
Tâm trạng vốn đang u ám nặng nề, vậy mà trong khoảnh khắc ấy như được ánh nắng rọi qua, đột nhiên trở nên sáng sủa dễ chịu. Thịnh Dương ngẩng đầu, nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt cong cong như ánh trăng đầu tháng, giọng nhẹ nhàng vui vẻ hỏi:
"Anh trai, là anh làm sao?"
Bùi Xuyên cả buổi tối tâm trạng cũng chẳng khá hơn là bao, nhưng khi nhìn thấy gương mặt cười tươi của Thịnh Dương, chẳng hiểu sao trong lòng lại mềm đi một mảng, thậm chí còn thấy nhẹ nhõm.
Hắn khẽ ho một tiếng, hơi quay mặt đi chỗ khác, giọng có phần hơi ngại đáp:
"Ừ."
Một người như Bùi tổng – mười ngón tay chưa từng dính nước mùa xuân – vậy mà lại tự mình vào bếp chỉ vì cậu không vui?
Trong lòng Thịnh Dương như có dòng nước ấm lặng lẽ lan ra, ngọt ngào mà hỗn loạn. Cậu ngồi vào bàn, gắp một đũa đưa lên miệng. Vị kỳ quái xộc lên đầu lưỡi khiến sắc mặt hơi đổi, nhưng cậu vẫn cố gắng nuốt xuống.
Bùi Xuyên không để lộ biểu cảm gì, chỉ khẽ nhướng mày rồi cũng gắp một đũa đưa vào miệng.
Ngay giây tiếp theo, sắc mặt hắn tối lại.
Thật sự rất khó ăn.
Cảm giác như dù có uống liền mười tấn nước cũng không xua được vị đọng lại trong khoang miệng.
Hắn đặt đũa xuống, mặt không đổi cầm lấy điện thoại, lạnh nhạt nói một câu:
"Gọi đồ ăn ngoài."
Thịnh Dương thấy thế liền hoảng lên, vội vàng vươn tay ngăn lại:
"Không cần đâu... anh trai."
Cậu cười hỏi: "Anh lần đầu tiên nấu à? Đã giỏi lắm rồi."
Bùi Xuyên tất nhiên không muốn thừa nhận, nhưng hắn càng không muốn để Thịnh Dương cảm thấy mình đã tốn nhiều công sức như vậy mà đồ ăn vẫn chỉ tầm thường, vì thế miễn cưỡng "ừ" một tiếng.
Thịnh Dương ôm bát cơm, gắp một miếng sườn, cắn một miếng.
Thật ra miếng sườn vừa cứng vừa khô, nhưng cậu vẫn ăn rất vui vẻ, vừa lắc lư chân vừa ăn cơm, trông giống như đang hưởng thụ một bữa tiệc lớn vậy.
Thịnh Dương ăn rất nghiêm túc, gần như không phát ra tiếng động nào, cả người dưới ánh đèn trông như một viên bánh sữa trắng mềm đang phát sáng nhẹ nhàng.
Bùi Xuyên vốn dĩ tối nay không có cảm giác đói, nhưng chẳng hiểu sao, nhìn một lúc lại thấy hơi đói bụng.
Thế là, hai người lặng lẽ ăn hết bữa cơm, tuy tay nghề còn non nớt, nhưng vẫn ăn đến sạch sẽ không sót lại gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!