Buổi tối về nhà Bùi Xuyên chú ý thấy Thịnh Dương dường như rất muốn nói chuyện với hắn, nhưng luôn ngập ngừng.
Cậu đi tới đi lui rất nhiều lần, Bùi Xuyên không kiên nhẫn.
Hắn hỏi: "Có chuyện gì sao?"
Thịnh Dương vốn do dự, sợ nói ra lại làm Bùi Xuyên thấy phiền, nhưng bị hỏi thẳng thì không kìm được:
"Anh trai, em hôm nay tìm được một công việc bán thời gian."
Nghe vậy, Bùi Xuyên kinh ngạc ngước mắt.
Hắn cảm thấy Thịnh Dương là một tên gián điệp rất không chuyên nghiệp, lúc này giải pháp tối ưu chẳng phải là ăn vạ nhà hắn để đánh cắp bí mật kinh doanh sao?
Tuy nhiên, vì Thịnh Dương là người tâm tư thâm trầm, thích ra đòn bất ngờ, Bùi Xuyên vẫn theo lời cậu hỏi: "Là làm gì?"
Thịnh Dương lúc này mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt nhìn chằm chằm hắn, rất nhỏ giọng nói: "Làm trà sữa."
Với một học sinh vừa tốt nghiệp, ngoài vài việc lao động phổ thông thì chẳng còn lựa chọn nào khá hơn.
Các trung tâm dạy thêm quanh khu vực đều đã đủ giáo viên, nên trước mắt Thịnh Dương chỉ có thể chọn mấy công việc lao động phổ thông ngắn hạn.
Tuy nhiên, đối với công việc này cậu cũng có chút hứng thú, nên tràn đầy tò mò và hưng phấn.
Bùi Xuyên biết trà sữa là gì, hắn từng thấy nhân viên công ty mua khi thư giãn hoặc trong giờ trà chiều.
Hắn không hiểu, rõ ràng chỉ là nước đường đơn giản thôi, có gì mà ngon.
(toà không chơi toà không hiểu được đâu =)))))
Cho nên hắn cũng không thể hiểu Thịnh Dương vì sao lại vui vẻ đến vậy.
"Lương bao nhiêu?"
Bùi Xuyên hỏi.
Thịnh Dương do dự một chút mới nói: "15 tệ một giờ."
Cậu cũng biết mức lương này không cao, chỉ riêng bữa trưa Thịnh Dương ăn thôi đã đủ bằng một ngày làm ở tiệm trà sữa.
Mặt khác, Thịnh Dương ở nhà bị phủ nhận nhiều, mỗi lần cậu vui vẻ chia sẻ những gì mình nhìn thấy, nghe thấy với Thịnh Quyền, đều sẽ bị Thịnh Quyền coi thường và phủ nhận, cho nên nội tâm cậu cũng có chút lo lắng, Bùi Xuyên có thể cũng cảm thấy cậu ấy rất tầm thường không?
Ai ngờ Bùi Xuyên cũng không hỏi nhiều, chỉ nhàn nhạt "ừ" một tiếng, hỏi: "Cách đây xa không?"
Thịnh Dương lập tức lắc đầu: "Không xa, đi bộ chỉ 15 phút."
Bùi Xuyên nhớ lại cái nắng gay gắt ban ngày, thầm nghĩ Thịnh Dương yếu ớt như thế, lỡ đâu đi bộ mà say nắng cũng không hay, đến lúc đó lại lây bệnh cho hắn thì phiền.
"Mấy giờ?" Hắn hỏi.
Thịnh Dương không kịp hiểu ý, nên chưa kịp phản ứng.
Bùi Xuyên kiên nhẫn lặp lại: "Mấy giờ bắt đầu làm?"
Lúc này Thịnh Dương mới trả lời: "Tám giờ sáng."
Bùi Xuyên làm việc lúc chín giờ, đưa Thịnh Dương đi vẫn còn dư thời gian.
Vì thế Bùi Xuyên rất bình thản "ừ" một tiếng: "Tôi đưa cậu đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!